Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 18: Lời thổ lộ dịu dàng nhất
Buổi sáng ấy, sau một đêm lại chìm trong yêu thương, Bảo Vy thức dậy muộn hơn bình thường. Khi cô mở mắt, Nam đã ngồi cạnh bên, ánh mắt anh dịu dàng và đong đầy yêu thương, bàn tay ấm áp khẽ vuốt ve lọn tóc xõa trên gối của cô.
“Anh đã ngắm em ngủ cả buổi sáng rồi đấy…” — Nam thì thầm, nụ cười khẽ nở trên môi, giọng anh ấm áp lạ thường.
Vy xấu hổ kéo chăn che mặt, đôi má đỏ bừng:
“Anh… sao lại nhìn lén người ta ngủ chứ…”
Nam bật cười, nhẹ nhàng kéo chăn xuống, bàn tay anh chạm nhẹ lên gò má ửng hồng của cô, đôi mắt anh tối lại, mang theo chút gì đó sâu lắng hơn mọi khi.
“Không chỉ là nhìn lén… anh còn muốn ngắm em thế này mỗi ngày. Nhìn em say ngủ, nhìn em cười, nhìn em thức dậy trong vòng tay anh… suốt phần đời còn lại.”
Câu nói ấy như một lời tỏ tình thật dịu dàng nhưng cũng vô cùng kiên định khiến trái tim Vy run rẩy.
“Nam…” — Vy khẽ gọi tên anh, bàn tay nhỏ khẽ chạm vào má anh, ánh mắt cô long lanh:
“Anh… thật sự yêu em nhiều đến thế sao?”
Nam cúi đầu, áp trán mình lên trán cô, giọng anh trầm ấm vang lên giữa khoảng không gian nhỏ bé, nơi chỉ có hai người họ:
“Vy… anh đã yêu em… hơn cả bản thân mình. Anh đã từng đánh mất em một lần, nên dù chỉ là một cơ hội nhỏ nhất để thay đổi, anh cũng sẽ nắm lấy… để được bên em thêm lần nữa.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Nước mắt Vy bất giác rơi xuống. Không phải vì buồn… mà vì cảm giác hạnh phúc dâng lên nghẹn ngào.
Cô khẽ thì thầm:
“Em… không biết quá khứ của anh ra sao… nhưng hiện tại này… em thật sự… đã rung động vì anh.”
Nam không trả lời, chỉ ôm siết cô trong vòng tay. Anh cúi xuống, môi anh phủ lên môi cô — một nụ hôn ngọt ngào, sâu lắng nhưng chứa đựng tất cả tình yêu, khát khao, lẫn sự biết ơn vì được một lần nữa ôm cô trong vòng tay.
Bàn tay anh vuốt ve lưng cô, trượt dần xuống eo, kéo cô lại gần hơn nữa. Ánh mắt anh lấp lánh trong ánh nắng sớm mai, đôi mắt ấy nhìn cô như thể cô là tất cả của cuộc đời anh.
“Vy… làm vợ anh nhé… cho dù em chưa thực sự tin anh đến từ đâu… nhưng chỉ cần em đồng ý… anh sẽ chứng minh tình yêu của anh bằng tất cả hiện tại này.” — Nam thì thầm bên tai, hơi thở nóng ấm, từng chữ vang lên đầy thành ý.
Vy khẽ rướn người, vòng tay siết nhẹ cổ anh, môi cô chạm môi anh một cách dịu dàng nhưng đủ để khiến tim anh run lên:
“Ừ… em đồng ý…”
Nam siết chặt cô hơn nữa, vòng tay anh như ôm trọn cả thế giới nhỏ bé và ngọt ngào này. Ánh mắt anh tối lại, đầy hạnh phúc xen lẫn khao khát:
“Vậy để anh yêu em… yêu em như thể hôm nay là ngày cuối cùng anh được ở bên em…”
Và rồi… những nụ hôn lại bắt đầu, sâu hơn, cuồng nhiệt hơn… yêu chiều từng đường nét mềm mại trên cơ thể cô… như thể khắc ghi mọi cảm giác này vào tận sâu trái tim.
Đây không chỉ là một lời thổ lộ… mà còn là một khởi đầu mới — nơi Vy thật sự trao trọn trái tim mình cho người đàn ông này.