Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Nghe tiếng gào thét của anh trai tôi, ngón tay chị dâu cầm điện thoại lại run lên.
Trong lòng tôi cũng dấy lên sự tức giận khôn nguôi.
Tôi trực tiếp giật lấy điện thoại trong tay chị dâu rồi tức giận nói:
"Giang Lân, con mẹ nó anh có còn là đàn ông không? Vợ anh mang thai năm tháng mà anh lại bắt chị ấy đi khuân hành lý cho anh, anh con mẹ nó còn không bằng một đống phân chó. Tôi nói cho anh biết, Chu Tần sẽ không làm bảo mẫu cho cô em gái tốt Giang Hâm của anh đâu."
Nghe vậy, giọng Giang Lân càng trở nên giận dữ hơn.
"Giang Tâm, sao chỗ nào cũng có mày vậy? Tao còn đang không biết sao Chu Tần lại như thế, hóa ra là mày lại cố phá hoại tình cảm hai bọn tao."
"Tao thấy mày chỉ là không muốn thấy tao được sống tốt thôi phải không. Tao nói cho mày biết, nếu mày dám nhúng tay vào chuyện của bọn tao, xuống máy bay tao sẽ g.i.ế.c c.h.ế.t mày."
Nghe lời Giang Lân nói, dù đã sớm biết anh trai chưa bao giờ yêu thương tôi, nhưng tim tôi vẫn dâng lên một nỗi đau khôn tả.
"Giết c.h.ế.t tôi? Lúc tôi năm tuổi, chẳng phải anh đã oán hận tôi giành mất đồ chơi Ultraman của anh, rồi cố tình lừa tôi đến công viên giải trí vứt bỏ tôi sao? Lúc đó anh đã 'giết' tôi một lần rồi, tôi còn sợ anh chắc?"
Nghe lời tôi nói, giọng Giang Lân lại càng giận dữ hơn.
"Mày còn muốn tao phải nhấn mạnh bao nhiêu lần nữa? Ngày xưa là mày tự đi lạc, không phải tao cố ý vứt bỏ mày."
Nói rồi, không biết là vì sợ hãi hay chột dạ, Giang Lân vội vàng cúp máy.
Dù tôi thật sự không muốn khóc, nhưng nước mắt vẫn cứ rơi xuống.
Thật ra lúc năm tuổi bị lạc, tôi còn nhỏ, tôi thật sự không nhớ rõ rốt cuộc tôi có phải là bị anh trai cố tình vứt bỏ hay không.
Nhưng tôi mãi mãi nhớ rõ cảnh tượng đó: Anh trai cười nói với tôi rằng, hãy đợi một chút ở cổng công viên giải trí, anh ấy sẽ đi mua kem cho tôi, nhưng sau đó anh ấy không bao giờ quay lại nữa.
Cho đến khi một bà dì rất mập nói với tôi, bà ta sẽ đưa tôi đi tìm anh trai, tôi mới đi theo bà ta.
Thật ra sau khi quay về, điều khiến tôi đau khổ không phải là việc anh trai có thật sự muốn vứt bỏ tôi hay không.
Phải biết rằng, những năm tháng bi thảm nhất của tôi, những năm bị bà dì mập đó đánh đập, những năm bị người cha nuôi ghê tởm kia sờ mó cơ thể, người mà tôi nhớ nhung nhất chính là anh trai.
Cậu bé lúc nào giành đồ chơi với tôi, nhưng mỗi khi có đứa trẻ nào muốn bắt nạt tôi, cậu bé ấy sẽ luôn giơ nắm đ.ấ.m ra bảo vệ tôi.
Mỗi khi tôi không thể chịu đựng thêm nữa, tôi đều ảo tưởng, ảo tưởng rằng anh trai tôi sẽ mặc áo choàng Ultraman đột ngột giáng xuống từ trên trời, đưa tôi thoát khỏi nơi ghê tởm đó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Nhưng khi tôi thật sự trốn thoát được ra ngoài, người anh trai đã xuất hiện vô số lần như một anh hùng trong giấc mơ của tôi lại đứng chắn trước mặt một cô gái xa lạ, tức giận gầm lên với tôi: "Giang Tâm, tao nói cho mày biết, tao không cho phép mày bắt nạt em gái tao."
Bởi vì câu nói đó của anh trai, lúc nào tôi cũng như muốn chứng minh điều gì đó.
Chuyện gì tôi cũng đối đầu với anh trai, cố tình vu oan anh ấy ăn trộm, cố tình nói anh ấy yêu sớm ở trường.
Tôi như một kẻ nói dối, hết lần này đến lần khác gây chuyện cho anh trai.
Những lời nói dối của tôi vụng về và lố bịch, đến mức người trong nhà cũng ngày càng ghét bỏ tôi.
Họ sẽ nói sau lưng rằng tôi hư rồi.
Nói rằng tâm địa tôi vừa độc ác vừa thối nát.
Nhưng chỉ có tôi biết, tôi chỉ muốn anh trai như trước đây, yêu thương tôi thêm một chút nữa.
Tôi chỉ muốn bố mẹ vốn dĩ thuộc về tôi không bị cướp đi mất.
Lồng n.g.ự.c tôi, vì cuộc điện thoại của anh trai, lại dâng lên cảm giác tê dại đến nghẹt thở.
Chu Tần vội vàng ôm chặt lấy tôi: "Ngoan nào, đừng khóc. Những kẻ đã làm tổn thương chúng ta, chúng ta đều không cần nữa."
Tôi khóc nức nở gật đầu: "Được."
Đầu tiên tôi và Chu Tần đến một salon tạo hình cao cấp trang điểm, sau đó mới đến văn phòng luật sư lấy giấy thỏa thuận ly hôn của cả hai.
Cuối cùng, chúng tôi mới đến khách sạn mà bố mẹ tôi chuẩn bị tổ chức tiệc mừng sinh nhật Giang Hâm.
Chúng tôi còn chưa bước vào đã nghe thấy tiếng cười nói vui vẻ vang vọng trong phòng.
Anh trai tôi lấy ra một món quà, đưa đến trước mặt Giang Hâm với vẻ lấy lòng.
"Hâm Hâm, bảy năm ở nước ngoài em vất vả rồi. Em yên tâm, sau này có anh trai, anh sẽ không để em phải chịu khổ nữa đâu."
Lời anh trai tôi vừa dứt, Chu Tri Chương đã lấy ra một bức tranh của danh họa cổ đại, đưa đến trước mặt Giang Hâm.
"Anh biết em thích vẽ nhất, bức tranh này là tác phẩm của một danh họa đời Minh, tặng em làm quà sinh nhật và quà mừng em về nước."
Lời hai người vừa dứt, Giang Hâm nhón chân lên hôn Chu Tri Chương một cái vào má sau đó lại nghiêng người quay đầu hôn anh trai tôi một cái vào má nữa.