Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Sáng hôm đó là ngày khám thai định kỳ. Tôi thức dậy sớm hơn mọi ngày, lòng đầy những dự cảm lẫn lộn. Theo thông lệ, Trần Minh Quân luôn đến đúng giờ, thậm chí là trước giờ hẹn để đưa tôi đi. Anh ta luôn giữ một vỏ bọc trách nhiệm hoàn hảo trước mặt bố mẹ, và tôi cũng không muốn phá vỡ sự cân bằng mong manh đó. Tuy nhiên, hôm nay, đã 10 giờ 30 mà vẫn chưa thấy bóng dáng anh. Tôi bắt đầu cảm thấy sốt ruột, nhưng vẫn cố gắng giữ vẻ bình thản bên ngoài.

 

“Con dâu, nó đến chưa?” Mẹ chồng tôi, bà Mai Lan, từ dưới bếp vọng lên, giọng bà đầy vẻ sốt ruột. Bà luôn lo lắng cho tôi và cháu nội. Tôi siết chặt tờ giấy khám thai trong tay, cảm nhận sự ẩm ướt từ lòng bàn tay. Một lời nói dối vụt ra khỏi miệng tôi một cách tự nhiên. “Mẹ, anh bảo sắp đến rồi ạ. Chắc anh đang trên đường.” Tôi cố gắng giữ giọng nói bình tĩnh nhất có thể, nhưng trong lòng thì như lửa đốt.

 

Đồng hồ nhích dần từng phút. 11 giờ, anh ta chắc chắn không đến. Tôi đã quen với sự vắng mặt của anh, nhưng hôm nay, sự vắng mặt này lại đặc biệt khiến tôi cảm thấy hụt hẫng. Tôi biết anh bận rộn với công việc, với những mối quan hệ xã giao, nhưng liệu có đến mức không thể dành một chút thời gian cho đứa con của mình, cho người vợ trên danh nghĩa này? Lần thứ hai mẹ hỏi, tôi lại phải nói dối. “Anh bận việc đột xuất, mẹ ạ. Con tự đi được rồi.” Tôi cố gắng mỉm cười trấn an bà, dù nụ cười đó gượng gạo đến mức nào.

 

Bệnh viện đông nghẹt người, tiếng ồn ào của đám đông, tiếng trẻ con khóc, tiếng máy móc y tế, tất cả hòa lẫn vào nhau tạo nên một không khí ngột ngạt. Tôi đứng đợi ở khu vực lấy số, chân đã tê cứng vì đứng quá lâu. Bụng tôi đã lớn, mỗi bước đi đều nặng nề, và cảm giác mệt mỏi cứ bủa vây. Tôi ước gì có thể ngồi xuống, nhưng không còn một chỗ trống nào. Tôi cảm thấy mình thật yếu ớt và cô đơn giữa biển người xa lạ.

 

Đột nhiên, một bàn tay vững chãi đặt lên vai tôi. Một giọng nói trầm ấm vang lên bên tai, phá vỡ sự tĩnh lặng trong tâm trí tôi. “Đưa túi đây, dựa vào anh này.” Tôi ngẩng lên, ngỡ ngàng. Trần Minh Quân đứng đó, cao lớn và lạnh lùng như thường lệ, nhưng ánh mắt anh ta lại có một nét gì đó khác lạ. Thời gian như ngừng lại vài giây. Tôi không thể tin vào mắt mình. Anh ta đã đến, vào đúng lúc tôi cảm thấy yếu lòng nhất.

 

Tôi ngập ngừng đưa chiếc túi xách cho anh. Anh ta nhận lấy, rồi nhẹ nhàng kéo tôi lại gần, để tôi có thể dựa vào cánh tay anh. Cảm giác ấm áp từ cơ thể anh truyền sang tôi, một cảm giác vừa xa lạ vừa quen thuộc đến lạ lùng. “Cảm ơn.” Tôi thì thầm, giọng nói khẽ khàng như một làn gió. Anh ta nhìn tôi, ánh mắt phức tạp, rồi bất ngờ thốt lên một lời mà tôi không ngờ tới. “Xin lỗi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

 

Xin lỗi? Tôi không hiểu vì sao anh lại xin lỗi. Anh xin lỗi vì đã đến muộn, hay vì sự lạnh nhạt của anh trong suốt thời gian qua? Hay anh xin lỗi vì đã khiến tôi phải chịu đựng cuộc hôn nhân không tình yêu này? Tôi không dám hỏi, chỉ im lặng dựa vào anh. Khoảng cách giữa chúng tôi dường như được rút ngắn lại một chút, nhưng tôi biết, đó chỉ là khoảnh khắc thoáng qua. Ngay sau đó, điện thoại anh reo liên tục. Giọng anh trầm xuống, đầy vẻ khó chịu. “Cậu làm ăn kiểu gì vậy, việc nhỏ thế cũng không xong?” Anh ta nói chuyện điện thoại với ai đó, gương mặt cau có và ánh mắt xa xăm. Tôi biết, anh ta đã trở lại với công việc, với những lo toan riêng của mình.

 

“Số 126, Lê Vy An.” Tiếng y tá gọi tên tôi. Tôi tự bước vào phòng khám, dù chân vẫn còn hơi tê cứng. Trần Minh Quân vẫn đứng đó, điện thoại áp vào tai, tiếp tục công việc của mình. Tôi không biết anh ta có nghe thấy tiếng gọi tên tôi không, hay anh ta có nhận ra tôi đã vào phòng khám rồi không. Tôi bước vào, lòng mang theo một chút hụt hẫng, một chút thất vọng. Nhưng tôi đã quen rồi.

 

Bác sĩ nhìn tôi, rồi nhìn ra ngoài cửa phòng khám. “Chồng cô đâu, hôm nay không đi cùng à?” Cô ấy hỏi, giọng đầy vẻ ngạc nhiên. Tôi mỉm cười nhẹ, cố gắng che giấu sự thật. “Anh ấy đợi ngoài cửa ạ. Anh ấy bận việc nên đến muộn một chút.” Bác sĩ gật đầu, ánh mắt đầy vẻ ngưỡng mộ. “Chồng cô tốt thật đấy. Rất ít người đàn ông chịu khó đi khám thai cùng vợ như thế này.” Lời khen của bác sĩ như một nhát d.a.o vô hình, cứa vào lòng tôi. Tôi biết, đó chỉ là một vỏ bọc, một sự thật được che giấu khéo léo. Anh ta có thể tốt trong mắt người khác, nhưng với tôi, anh ta vẫn là một người xa lạ.

 

Tôi nằm xuống giường khám, để bác sĩ siêu âm. Hình ảnh đứa bé hiện lên trên màn hình, rõ ràng hơn, lớn hơn mỗi ngày. Tôi cảm nhận được nhịp đập của trái tim nhỏ bé, cảm nhận được sự sống đang lớn dần trong mình. Trong khoảnh khắc đó, mọi lo lắng, mọi buồn phiền dường như tan biến. Chỉ còn lại tình yêu thương vô bờ bến dành cho sinh linh bé bỏng này. Nó là tất cả của tôi, là hy vọng duy nhất của tôi. Tôi tự nhủ, dù thế nào đi nữa, tôi cũng phải mạnh mẽ, vì con tôi. Tôi sẽ làm tất cả để bảo vệ con, để con có một cuộc sống tốt đẹp nhất, dù có phải đánh đổi bằng hạnh phúc riêng của mình.

 

Sau khi khám xong, tôi bước ra khỏi phòng. Trần Minh Quân vẫn đứng đó, nhưng anh ta đã kết thúc cuộc điện thoại. Anh ta nhìn tôi, ánh mắt vẫn lạnh lùng như thường lệ. "Xong rồi à?" Anh ta hỏi, giọng nói đều đều, không một chút cảm xúc. Tôi gật đầu. "Vâng, xong rồi." Chúng tôi cùng nhau đi ra khỏi bệnh viện, bước đi cạnh nhau nhưng lại xa cách như hai đường thẳng song song. Không một lời trò chuyện, không một ánh mắt giao nhau. Chỉ có sự im lặng bao trùm lấy chúng tôi.

 

Tôi nhìn anh ta, cố gắng tìm kiếm một chút gì đó trong ánh mắt anh, một chút quan tâm, một chút lo lắng, nhưng không có gì cả. Chỉ là sự trống rỗng. Tôi biết, anh ta chỉ đang làm tròn trách nhiệm của mình, một trách nhiệm mà anh ta không hề mong muốn. Và tôi, tôi cũng đang làm tròn trách nhiệm của mình, trách nhiệm của một người mẹ. Cuộc hôn nhân này, đối với chúng tôi, chỉ là một gánh nặng, một sự ràng buộc không thể thoát khỏi. Tôi thở dài, chấp nhận sự thật phũ phàng này. Rồi mọi chuyện sẽ ổn thôi. Tôi tự nhủ. Nhưng liệu có ổn thật không, hay tôi chỉ đang tự lừa dối chính mình? Tôi không biết. Tôi chỉ biết rằng, tôi sẽ tiếp tục bước đi, dù con đường phía trước có chông gai đến mấy.