Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Những ngày sau đó, khoảng cách giữa tôi và Trần Minh Quân càng trở nên rõ rệt. Anh ta vẫn giữ vẻ bận rộn đến mức gần như vô hình trong cuộc sống của tôi. Những bữa ăn tối hiếm hoi tại nhà họ Trần cũng chỉ là những buổi diễn kịch, nơi chúng tôi thể hiện vai trò vợ chồng một cách hoàn hảo trước mặt bố mẹ anh. Tôi cười, anh ta gật đầu, chúng tôi trao đổi những câu nói xã giao vô nghĩa. Đằng sau cánh cửa phòng ngủ, chúng tôi lại trở về với vỏ bọc của hai người xa lạ, lịch sự nhưng lạnh lùng.
Tôi dành phần lớn thời gian đọc sách về thai sản, học cách chăm sóc em bé, và chuẩn bị cho sự ra đời của con. Mỗi cử động nhỏ của bé trong bụng đều mang lại cho tôi một niềm an ủi, một niềm hy vọng. Con là tất cả những gì tôi có, là sợi dây duy nhất níu giữ tôi trong ngôi nhà xa lạ này. Tôi thường xuyên nói chuyện với con, kể cho con nghe về những giấc mơ của tôi, về những điều tôi mong muốn cho tương lai của con. Tôi muốn con biết rằng, dù thế nào đi nữa, con vẫn luôn được yêu thương.
Một buổi tối, tôi tình cờ nghe được cuộc trò chuyện giữa Trần Minh Quân và bố anh. Giọng anh ta trầm thấp, đầy vẻ mệt mỏi và chán chường. "Con không hiểu tại sao con phải chịu đựng tất cả những chuyện này. Con đã nói ngay từ đầu là con không muốn ràng buộc." Bố anh, ông Trần Gia Lập, đáp lại bằng giọng kiên quyết. "Con bé đang mang cốt nhục nhà họ Trần. Con nghĩ con có thể phủi tay dễ dàng như vậy sao?" Tôi đứng nấp sau cánh cửa, trái tim như bị bóp nghẹt. Tôi biết rõ anh không yêu tôi, nhưng nghe những lời đó trực tiếp từ miệng anh vẫn khiến tôi đau đớn đến tận cùng.
Những lời nói đó như một nhát d.a.o chí mạng, cắt đứt mọi tia hy vọng nhỏ nhoi còn sót lại trong tôi. Tôi nhận ra rằng, dù cho đứa bé có chào đời, anh ta cũng sẽ không bao giờ thay đổi. Anh ta coi tôi và đứa bé như một gánh nặng, một sự ràng buộc không mong muốn. Tôi không thể tiếp tục sống trong một cuộc hôn nhân giả dối như thế này. Tôi không muốn con tôi lớn lên trong một gia đình mà bố mẹ không hề có tình yêu thương dành cho nhau. Tôi muốn con được sống trong một môi trường lành mạnh, nơi tình yêu là thứ duy nhất tồn tại.
Quyết định rời đi đã nhen nhóm trong tôi từ lâu, và bây giờ nó trở nên kiên định hơn bao giờ hết. Tôi bắt đầu lên kế hoạch một cách tỉ mỉ. Tôi sẽ đợi đến khi con chào đời, khi tôi đủ sức khỏe để tự lo cho bản thân và con. Tôi sẽ tìm một công việc mới, một căn hộ nhỏ, và bắt đầu một cuộc sống hoàn toàn mới, không có bóng dáng của Trần Minh Quân, không có sự ràng buộc của gia đình họ Trần. Tôi sẽ tự mình nuôi con, tự mình xây dựng tương lai cho con. Tôi sẽ không để con phải chịu đựng sự đau khổ mà tôi đang phải trải qua.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Tôi bắt đầu tìm hiểu về các thủ tục ly hôn, về việc nuôi con một mình. Tôi biết đó sẽ là một con đường đầy khó khăn và thử thách, nhưng tôi sẵn sàng đối mặt. Tôi đã từng là một người phụ nữ độc lập, tự chủ, và tôi tin rằng mình có thể làm được điều đó một lần nữa. Tôi sẽ không để bản thân mình bị nhấn chìm trong bi kịch này. Tôi sẽ đứng dậy, mạnh mẽ hơn bao giờ hết, vì con tôi.
Những ngày tháng sau đó, tôi sống một cách khép kín hơn. Tôi ít ra ngoài, ít tiếp xúc với mọi người. Tôi dành thời gian để suy nghĩ, để lên kế hoạch cho tương lai. Tôi biết mình không thể mãi trốn tránh sự thật, không thể mãi sống trong ảo ảnh. Tôi phải đối mặt với nó, và tôi phải vượt qua nó. Tôi sẽ không để bất kỳ ai, kể cả Trần Minh Quân, kiểm soát cuộc đời tôi và cuộc đời con tôi.
Một buổi chiều, khi tôi đang ngồi trong vườn, đọc sách, mẹ chồng tôi đến gần. Bà nhìn tôi, ánh mắt đầy vẻ lo lắng. "Con dâu, con có ổn không? Dạo này con có vẻ ít nói hơn." Tôi mỉm cười gượng gạo. "Con ổn mà mẹ. Chắc tại con hơi mệt thôi ạ." Bà thở dài. "Con trai mẹ nó bận rộn quá, con chịu khó một chút nhé. Nó cũng đang rất áp lực." Tôi không nói gì, chỉ gật đầu. Tôi biết bà đang cố gắng bảo vệ con trai mình, cố gắng xoa dịu tôi. Nhưng tôi đã quá mệt mỏi với những lời bào chữa đó.
Tôi nhìn lên bầu trời, những đám mây trôi lững lờ. Cuộc đời tôi cũng như những đám mây đó, trôi dạt không định hướng. Nhưng tôi sẽ không để mình bị cuốn trôi. Tôi sẽ tự mình tìm ra con đường của mình, con đường dẫn đến hạnh phúc thật sự. Dù con đường đó có gập ghềnh đến mấy, tôi cũng sẽ không từ bỏ. Tôi sẽ mạnh mẽ, vì con tôi. Tôi sẽ chứng minh rằng, một người phụ nữ có thể tự mình đứng vững, tự mình xây dựng một cuộc sống tốt đẹp cho con mình, dù không có sự giúp đỡ của bất kỳ ai.
Tôi nhớ lại những ngày đầu tiên khi tôi và Trần Minh Quân mới quen nhau. Anh ta là một người đàn ông lạnh lùng, ít nói, nhưng lại có sức hút lạ kỳ. Tôi đã từng ngưỡng mộ anh ta, từng mơ ước được làm việc dưới trướng anh ta. Nhưng tôi chưa bao giờ nghĩ rằng, cuộc đời mình lại gắn liền với anh ta một cách trớ trêu như vậy. Tôi đã từng tin vào tình yêu, tin vào những điều tốt đẹp. Nhưng thực tế đã dạy cho tôi một bài học cay đắng. Tình yêu không phải lúc nào cũng tồn tại, và hạnh phúc không phải lúc nào cũng đến từ những điều ta mong muốn.
Tôi đặt tay lên bụng, cảm nhận sự sống đang lớn dần bên trong. Con là tất cả của tôi. Con là lý do để tôi mạnh mẽ, để tôi chiến đấu. Tôi sẽ không để con phải chịu đựng sự thiếu thốn tình cảm, sự cô đơn mà tôi đang phải trải qua. Tôi sẽ là người mẹ tốt nhất mà con có thể có. Và tôi sẽ làm tất cả để con có một cuộc sống tốt đẹp nhất, dù có phải đánh đổi bằng tất cả. Tôi sẽ không hối hận. Tôi sẽ không từ bỏ. Tôi sẽ đi trên con đường mình đã chọn, dù cho con đường đó có khó khăn đến mấy. Tôi sẽ vì con, và chỉ vì con mà thôi. Tương lai đang đợi tôi và con ở phía trước, một tương lai mà tôi sẽ tự mình vẽ nên, một tương lai đầy hy vọng và tình yêu thương.