Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Cuộc sống của tôi ở biệt thự họ Trần tiếp tục trôi đi trong sự tĩnh lặng và cô đơn. Mỗi ngày, tôi đều cảm nhận rõ hơn sự xa cách giữa mình và Trần Minh Quân. Anh ta không còn về nhà thường xuyên như trước, và khi về, anh ta cũng chỉ ở lại một thời gian ngắn rồi lại đi. Những tin đồn về anh ta với những cô gái khác vẫn thỉnh thoảng xuất hiện trên báo chí, dù mẹ chồng tôi luôn cố gắng che giấu. Tôi không còn cảm thấy đau đớn nữa, chỉ là một sự chai sạn, một sự chấp nhận số phận.
Thai kỳ của tôi đã bước sang tháng thứ bảy, bụng tôi đã lớn hơn rất nhiều. Mỗi buổi sáng thức dậy, tôi đều cảm thấy cơ thể mình nặng nề hơn, nhưng niềm hạnh phúc khi cảm nhận được sự hiện diện của con thì lại lớn dần. Con là nguồn động lực duy nhất của tôi, là lý do để tôi mạnh mẽ vượt qua mọi khó khăn. Tôi đã hoàn tất kế hoạch rời đi sau khi sinh con, và tôi biết mình phải kiên trì để thực hiện nó.
Một buổi chiều nọ, khi tôi đang đi dạo trong vườn, đột nhiên tôi cảm thấy một cơn đau nhói ở bụng. Cơn đau dữ dội và bất ngờ, khiến tôi phải ôm chặt bụng, khụy xuống. Tôi cảm thấy hoảng loạn, sợ hãi. Tôi không biết chuyện gì đang xảy ra, nhưng tôi biết mình phải làm gì đó. Tôi cố gắng gọi người giúp việc, nhưng giọng tôi run rẩy, yếu ớt. May mắn thay, mẹ chồng tôi tình cờ đi ngang qua. Bà nhìn thấy tôi, gương mặt bà lập tức biến sắc.
"Vy An! Con sao thế?" Bà Mai Lan vội vàng chạy đến, đỡ tôi dậy. Tôi cố gắng nói, nhưng cơn đau khiến tôi không thể thốt nên lời. Bà lập tức gọi xe cấp cứu, và chỉ trong vài phút, tôi đã được đưa đến bệnh viện. Trong suốt quãng đường đi, mẹ chồng tôi luôn nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi, bà không ngừng động viên, an ủi tôi. Tôi cảm thấy biết ơn sự quan tâm của bà, nhưng trong sâu thẳm, tôi vẫn mong muốn có Trần Minh Quân bên cạnh.
Tại bệnh viện, tôi được đưa vào phòng cấp cứu ngay lập tức. Bác sĩ kiểm tra, và nói rằng tôi bị động thai. May mắn là mọi thứ vẫn trong tầm kiểm soát, và đứa bé vẫn an toàn. Nhưng tôi cần phải nằm viện để theo dõi, và phải tuyệt đối nghỉ ngơi. Mẹ chồng tôi ở lại bệnh viện với tôi, bà không ngừng gọi điện cho Trần Minh Quân, nhưng anh ta vẫn không nghe máy. Tôi biết, anh ta đang bận rộn với công việc, với những mối quan hệ khác. Tôi không còn hy vọng gì ở anh ta nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Đến tối, Trần Minh Quân mới xuất hiện tại bệnh viện. Anh ta bước vào phòng, gương mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi và khó chịu. Anh ta nhìn tôi, ánh mắt vẫn lạnh lùng như thường lệ. "Có chuyện gì vậy? Sao lại vào viện?" Anh ta hỏi, giọng nói đều đều, không một chút lo lắng hay quan tâm. Tôi cảm thấy tim mình nhói lên, nhưng vẫn cố gắng giữ vẻ bình thản. "Con bị động thai, nhưng không sao rồi ạ." Tôi đáp, giọng nói yếu ớt.
Anh ta gật đầu, rồi quay sang nói chuyện với mẹ anh. Anh ta hỏi về tình hình công việc, về những dự án đang dang dở. Anh ta không hề hỏi han tôi một câu nào, không hề tỏ ra quan tâm đến sức khỏe của tôi hay đứa bé. Tôi nằm đó, nhìn anh ta, cảm thấy mình như một người vô hình. Tôi biết, anh ta chỉ đến đây vì trách nhiệm, vì muốn làm tròn nghĩa vụ của mình trước mặt bố mẹ. Anh ta không hề quan tâm đến tôi, hay đứa bé trong bụng tôi.
Sau khi nói chuyện với mẹ anh xong, anh ta quay sang tôi. "Em cần gì không?" Anh ta hỏi, giọng nói vẫn đều đều. Tôi lắc đầu. "Không cần gì ạ." Anh ta gật đầu, rồi đứng dậy. "Vậy anh về trước. Sáng mai anh có cuộc họp quan trọng." Anh ta nói, rồi bước ra khỏi phòng mà không hề ngoảnh lại. Tôi nằm đó, nhìn theo bóng lưng anh ta, cảm thấy mình cô đơn đến tận cùng. Tôi biết, đây là dấu hiệu cuối cùng, là lời khẳng định cuối cùng rằng, anh ta không yêu tôi.
Nước mắt tôi lăn dài trên má. Tôi không thể kìm nén được cảm xúc của mình nữa. Tôi đã cố gắng mạnh mẽ, cố gắng kiên cường, nhưng đến cuối cùng, tôi vẫn chỉ là một người phụ nữ yếu đuối, cần được yêu thương, cần được quan tâm. Tôi ôm chặt bụng, cảm nhận sự chuyển động của con. Con là tất cả những gì tôi có. Con là lý do để tôi tồn tại. Tôi sẽ không để con phải chịu đựng sự thiếu thốn tình cảm mà tôi đang phải trải qua.
Trong đêm đó, tôi đã đưa ra quyết định cuối cùng. Tôi sẽ ly hôn. Tôi sẽ rời khỏi ngôi nhà này, rời khỏi cuộc hôn nhân giả dối này. Tôi sẽ tự mình nuôi con, tự mình xây dựng một cuộc sống mới. Tôi sẽ không để bất kỳ ai kiểm soát cuộc đời tôi và cuộc đời con tôi nữa. Tôi sẽ mạnh mẽ, vì con. Tôi sẽ chiến đấu, không phải vì bản thân, mà vì đứa con của tôi. Tôi sẽ chứng minh rằng, một người phụ nữ có thể vượt qua mọi khó khăn, mọi thử thách, để bảo vệ những gì mình yêu thương nhất.
Tôi nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu. Tôi cảm thấy một sự bình yên lạ thường. Tôi đã đưa ra quyết định của mình, và tôi sẽ không hối hận. Tôi sẽ đối mặt với mọi thử thách, mọi khó khăn. Tôi sẽ không từ bỏ. Tôi sẽ đi trên con đường mình đã chọn, dù cho con đường đó có gập ghềnh đến mấy. Tôi sẽ vì con, và chỉ vì con mà thôi. Tương lai đang đợi tôi và con ở phía trước, một tương lai mà tôi sẽ tự mình vẽ nên, một tương lai đầy hy vọng và tình yêu thương. Tôi sẽ không để bất kỳ ai làm tổn thương tôi hay con tôi nữa. Tôi sẽ là người mẹ mạnh mẽ nhất mà con tôi có thể có. Và đó là lời hứa của tôi, với chính bản thân mình, và với sinh linh bé nhỏ đang lớn dần trong bụng.