Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Thời gian trôi đi thật chậm rãi trong những ngày cuối thai kỳ. Tôi vẫn nằm viện theo dõi, và mẹ chồng tôi vẫn kiên trì ở bên cạnh, chăm sóc tôi từng li từng tí. Bà Mai Lan là một người phụ nữ tuyệt vời, một người mẹ chồng mà bất kỳ ai cũng mong muốn. Sự ấm áp và tình yêu thương của bà đã giúp tôi vượt qua những tháng ngày khó khăn nhất. Tôi biết ơn bà rất nhiều, nhưng sâu thẳm trong lòng, tôi vẫn cảm thấy trống rỗng và cô đơn.
Trần Minh Quân thỉnh thoảng có ghé qua, nhưng những lần ghé thăm đó đều rất ngắn ngủi và vội vã. Anh ta luôn giữ một khoảng cách nhất định, ánh mắt xa lạ và hờ hững. Tôi biết, anh ta chỉ đang làm tròn trách nhiệm của mình, một trách nhiệm mà anh ta không hề mong muốn. Tôi không còn mong đợi gì ở anh ta nữa. Tất cả hy vọng về một cuộc hôn nhân hạnh phúc, về một gia đình trọn vẹn đã tan biến từ lâu.
Rồi cái ngày định mệnh ấy cũng đến. Cơn đau chuyển dạ ập đến một cách bất ngờ, dữ dội. Tôi được đưa vào phòng sinh, và trong suốt quá trình đó, mẹ chồng tôi luôn ở bên cạnh, nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi, động viên tôi. Bà Mai Lan là người duy nhất ở đó với tôi, là người duy nhất chứng kiến khoảnh khắc thiêng liêng ấy. Tôi đã cố gắng hết sức, dồn hết sức lực để vượt qua cơn đau. Tôi biết, tôi phải mạnh mẽ, vì con tôi.
Sau nhiều giờ vật lộn, một tiếng khóc trẻ con vang lên, xé tan không khí tĩnh lặng của phòng sinh. Đứa bé đã chào đời. Tôi nhìn con, một sinh linh bé bỏng, đỏ hỏn, đang khóc oe oe trong vòng tay của y tá. Trong khoảnh khắc đó, mọi đau đớn, mọi mệt mỏi đều tan biến. Chỉ còn lại tình yêu thương vô bờ bến, một niềm hạnh phúc vỡ òa. Con là tất cả của tôi, là lý do để tôi tồn tại.
Tôi ôm con vào lòng, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể bé bỏng. Con có đôi mắt to tròn, cái mũi nhỏ xinh, và đôi môi chúm chím. Con giống ai đó, nhưng tôi không dám nghĩ đến người đó. Tôi chỉ biết rằng, con là của tôi, và tôi sẽ bảo vệ con bằng cả sinh mạng mình. Tôi thì thầm vào tai con, những lời yêu thương, những lời hứa hẹn về một tương lai tươi sáng.
Trần Minh Quân không xuất hiện trong phòng sinh. Anh ta đến sau đó, khi tôi đã được đưa về phòng hậu sản. Anh ta bước vào, gương mặt vẫn lạnh lùng và xa cách. Anh ta nhìn đứa bé trong nôi, ánh mắt không một chút cảm xúc. Anh ta chỉ đứng đó, như một người ngoài cuộc, một vị khách ghé thăm. Tôi không biết anh ta đang nghĩ gì, nhưng tôi biết, anh ta không hề có tình cảm với đứa bé này, hay với tôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Tôi nhìn anh ta, ánh mắt tôi đầy vẻ kiên quyết. Đây là lúc để kết thúc tất cả. "Anh Quân," tôi gọi, giọng nói của tôi yếu ớt nhưng đầy sự kiên định. Anh ta quay sang nhìn tôi. "Có chuyện gì?" Anh ta hỏi, giọng nói vẫn đều đều. "Em muốn ly hôn." Tôi nói, từng từ một, rõ ràng và dứt khoát. Anh ta nhìn tôi, ánh mắt anh ta bất ngờ thay đổi, có một chút ngạc nhiên, một chút bối rối. Nhưng chỉ là thoáng qua.
Anh ta im lặng, không nói gì. Tôi biết, anh ta đã mong chờ điều này từ lâu. Anh ta đã muốn thoát khỏi cuộc hôn nhân này, thoát khỏi sự ràng buộc này. Và bây giờ, tôi đang cho anh ta điều đó. Tôi không còn hy vọng gì ở anh ta nữa. Tôi cất hết mọi hy vọng, mọi ảo tưởng về một tương lai hạnh phúc với anh ta. Tôi chỉ muốn rời đi, mang con tôi đi thật xa, đến một nơi không có bóng dáng của anh ta, không có sự ràng buộc của gia đình anh ta.
Mẹ chồng tôi, bà Mai Lan, đang bế cháu nội. Bà nghe thấy lời tôi nói, gương mặt bà lập tức biến sắc. "Vy An, con nói gì vậy?" Bà hỏi, giọng bà run rẩy, ánh mắt đầy vẻ lo lắng. Tôi nhìn bà, ánh mắt tôi đầy sự xin lỗi. "Con xin lỗi mẹ. Con không thể tiếp tục cuộc hôn nhân này được nữa." Bà Mai Lan nhìn Trần Minh Quân, ánh mắt bà đầy vẻ trách móc. Anh ta vẫn im lặng, không nói một lời nào.
Trong khoảnh khắc đó, tôi cảm thấy một sự nhẹ nhõm lạ thường. Tôi đã nói ra điều mình muốn nói, điều mình đã ấp ủ bấy lâu nay. Tôi đã giải thoát cho bản thân, và cũng giải thoát cho anh ta. Tôi biết, con đường phía trước sẽ đầy khó khăn, nhưng tôi sẵn sàng đối mặt. Tôi sẽ tự mình nuôi con, tự mình xây dựng một cuộc sống mới. Tôi sẽ không để con phải chịu đựng sự thiếu thốn tình cảm, sự cô đơn mà tôi đã phải trải qua.
Tôi nhìn đứa bé trong nôi, con đang ngủ say, gương mặt bé bỏng thật đáng yêu. Con là tất cả của tôi. Con là lý do để tôi mạnh mẽ, để tôi chiến đấu. Tôi sẽ không từ bỏ. Tôi sẽ đi trên con đường mình đã chọn, dù cho con đường đó có gập ghềnh đến mấy. Tôi sẽ vì con, và chỉ vì con mà thôi. Tương lai đang đợi tôi và con ở phía trước, một tương lai mà tôi sẽ tự mình vẽ nên, một tương lai đầy hy vọng và tình yêu thương. Tôi sẽ là người mẹ mạnh mẽ nhất mà con tôi có thể có. Và đó là lời hứa của tôi, với chính bản thân mình, và với sinh linh bé nhỏ đang nằm cạnh tôi.
Tôi nhắm mắt lại, cảm nhận hơi thở nhẹ nhàng của con. Giờ đây, mọi quyết định của tôi đều hướng về con. Tôi sẽ không để những sai lầm trong quá khứ ảnh hưởng đến tương lai của con. Tôi sẽ xây dựng một cuộc sống mới, một cuộc sống mà cả tôi và con đều có thể hạnh phúc. Dù không có tình yêu từ Trần Minh Quân, tôi vẫn sẽ tạo ra một gia đình trọn vẹn cho con, một gia đình đầy ắp tiếng cười và sự ấm áp. Tôi sẽ chứng minh rằng, một người phụ nữ có thể tự mình đứng vững, tự mình xây dựng một cuộc sống tốt đẹp cho con mình, dù không có sự giúp đỡ của bất kỳ ai. Và tôi tin, tôi sẽ làm được. Tôi sẽ mạnh mẽ hơn bao giờ hết.