Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau khi sinh con và hồi phục sức khỏe, tôi bắt đầu triển khai kế hoạch ly hôn và rời đi một cách nghiêm túc. Tôi đã tìm được một công việc mới ở một thành phố khác, xa xôi hơn Hải Giang, và cũng đã tìm thuê một căn hộ nhỏ xinh xắn. Tôi muốn cắt đứt mọi mối liên hệ với Trần Minh Quân và gia đình anh, để bắt đầu một cuộc sống hoàn toàn mới, chỉ có tôi và con.
Một buổi sáng, tôi chuẩn bị giấy tờ ly hôn và sắp xếp đồ đạc cá nhân. Con trai tôi, bé An Khang, đang ngủ say trong nôi. Tôi nhìn con, trái tim tôi tràn ngập tình yêu thương và sự quyết tâm. Tôi sẽ không để con phải sống trong một gia đình không có tình yêu. Tôi sẽ cho con một cuộc sống bình yên, hạnh phúc, dù không có sự hiện diện của người cha trên danh nghĩa.
Khi tôi đang cất những bộ quần áo cuối cùng vào vali, cánh cửa phòng tắm bất ngờ mở tung. Trần Minh Quân đứng đó, gương mặt anh ta đỏ bừng, ánh mắt anh ta đầy vẻ hoảng loạn và đau khổ. Đây là lần đầu tiên tôi thấy anh ta mất kiểm soát cảm xúc đến như vậy. Người đàn ông luôn kiềm chế, luôn giữ vẻ lạnh lùng ấy, giờ đây lại lộ ra một khía cạnh hoàn toàn khác, một khía cạnh mà tôi chưa từng thấy. Tim tôi đập loạn xạ, một dự cảm chẳng lành len lỏi.
"Vy An, em định bỏ anh thật sao?" Giọng anh ta khàn đặc, câu hỏi đó như một lời cầu xin, một sự tuyệt vọng. Tôi ngỡ ngàng nhìn anh ta. Tôi không thể tin được những gì mình đang nghe. Anh ta, người đàn ông luôn thờ ơ, lạnh nhạt, giờ đây lại hỏi tôi câu đó, với một ánh mắt đầy đau đớn. Tôi đã từng nghĩ rằng anh ta sẽ vui mừng khi tôi quyết định ly hôn, rằng anh ta sẽ được giải thoát khỏi gánh nặng này. Nhưng không, anh ta lại phản ứng một cách hoàn toàn bất ngờ.
Tôi im lặng, không biết phải nói gì. Tôi đã quá mệt mỏi với những giả dối, với những vỏ bọc. Tôi chỉ muốn mọi thứ kết thúc. "Anh Quân, anh biết rõ chúng ta không có tình yêu." Tôi nói, giọng nói của tôi yếu ớt nhưng đầy sự kiên định. Anh ta bước đến gần tôi, ánh mắt anh ta vẫn đầy vẻ van nài. "Không, không phải như vậy. Em hiểu lầm rồi."
Tôi cười khẩy, một nụ cười đầy chua chát. "Hiểu lầm sao? Anh luôn xa lánh em, luôn lạnh nhạt với em. Anh luôn bận rộn với công việc, với những mối quan hệ khác. Anh chưa bao giờ quan tâm đến em, hay đến đứa bé." Tôi nói, từng lời như những mũi tên găm vào trái tim anh ta. Anh ta cúi đầu xuống, ánh mắt anh ta đầy vẻ hối hận. "Anh xin lỗi. Anh đã sai. Anh đã không biết cách thể hiện tình cảm của mình."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Tôi không tin những gì mình đang nghe. Đây có phải là Trần Minh Quân mà tôi từng biết không? Người đàn ông lạnh lùng, sắt đá ấy, giờ đây lại đang xin lỗi tôi, lại đang thể hiện sự hối hận. Tôi nhìn anh ta, ánh mắt tôi đầy vẻ nghi ngờ. "Anh đang diễn kịch sao?" Tôi hỏi, giọng nói đầy vẻ mỉa mai. Anh ta ngẩng đầu lên, ánh mắt anh ta đầy vẻ đau đớn. "Không, không phải. Anh nói thật. Anh đã luôn yêu em, Vy An. Anh chỉ không biết cách thể hiện nó thôi."
Lời nói của anh ta như một tiếng sét đánh ngang tai tôi. Yêu tôi? Anh ta yêu tôi sao? Làm sao có thể? Anh ta luôn lạnh lùng, luôn xa cách. Làm sao một người đàn ông như anh ta lại có thể yêu tôi, một người phụ nữ bình thường, một người phụ nữ mà anh ta chỉ cưới vì trách nhiệm? Tôi không thể tin được. Tôi đã quá đau khổ, quá thất vọng để có thể tin vào những lời nói đó.
"Anh đang nói dối." Tôi nói, giọng nói của tôi run rẩy. Anh ta nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi, ánh mắt anh ta đầy vẻ kiên quyết. "Không, anh không nói dối. Anh biết anh đã sai. Anh đã làm em đau khổ. Nhưng xin em, hãy cho anh một cơ hội để sửa chữa. Hãy cho anh một cơ hội để chứng minh tình yêu của anh." Tôi nhìn anh ta, ánh mắt tôi vẫn đầy vẻ nghi ngờ. Liệu có thật không? Liệu anh ta có thật sự yêu tôi không? Hay đây chỉ là một vở kịch mới, một cách để anh ta giữ tôi lại, vì một lý do nào đó mà tôi không hề hay biết?
Tôi rút tay ra khỏi tay anh ta, lùi lại một bước. "Anh Quân, đã quá muộn rồi. Em đã quyết định rồi." Tôi nói, giọng nói của tôi đầy sự kiên định. Anh ta nhìn tôi, ánh mắt anh ta đầy vẻ tuyệt vọng. "Không, chưa muộn đâu, Vy An. Xin em, hãy cho anh một cơ hội. Hãy nghĩ đến con của chúng ta." Anh ta nói, giọng nói của anh ta đầy vẻ van nài. Tôi nhìn anh ta, ánh mắt tôi vẫn đầy vẻ hoài nghi. Tôi không biết phải tin vào điều gì nữa. Tôi đã quá mệt mỏi với những giả dối, với những vỏ bọc. Tôi chỉ muốn mọi thứ kết thúc.
Tôi quay lưng lại, tiếp tục sắp xếp đồ đạc. Anh ta đứng đó, im lặng. Không khí trong phòng trở nên nặng nề, ngột ngạt. Tôi cảm nhận được ánh mắt anh ta đang nhìn mình, ánh mắt đầy vẻ đau khổ và tuyệt vọng. Tôi biết, tôi đang làm tổn thương anh ta, nhưng tôi không còn lựa chọn nào khác. Tôi phải bảo vệ bản thân, và quan trọng hơn, tôi phải bảo vệ con tôi. Tôi không muốn con tôi lớn lên trong một gia đình không có tình yêu, không có sự ấm áp. Tôi muốn con được sống trong một môi trường lành mạnh, nơi tình yêu là thứ duy nhất tồn tại.
"Vy An, đừng đi mà." Anh ta nói, giọng nói của anh ta run rẩy. Tôi không quay lại, chỉ tiếp tục công việc của mình. Tôi biết, tôi đang đưa ra một quyết định khó khăn, nhưng tôi tin rằng đây là quyết định đúng đắn. Tôi sẽ không hối hận. Tôi sẽ không từ bỏ. Tôi sẽ đi trên con đường mình đã chọn, dù cho con đường đó có gập ghềnh đến mấy. Tôi sẽ vì con, và chỉ vì con mà thôi. Tương lai đang đợi tôi và con ở phía trước, một tương lai mà tôi sẽ tự mình vẽ nên, một tương lai đầy hy vọng và tình yêu thương. Tôi sẽ là người mẹ mạnh mẽ nhất mà con tôi có thể có. Và đó là lời hứa của tôi, với chính bản thân mình, và với sinh linh bé nhỏ đang ngủ say trong nôi.