Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
15
Từ hôm đó, Tô Dảo Dảo dần dần đứng cùng chiến tuyến với tôi.
Tôi tặng cô ta khuyên tai tua rua, băng đô tua rua, vòng cổ tua rua.
Trẻ con mà, thứ gì leng keng vui tai là mê lắm.
Quả nhiên, mỗi lần cô ta chăm em trai, đều bị túm, bị kéo.
Đến khi tôi thấy bàn tay nhỏ xíu kia nắm chặt một sợi tóc dài.
“Gần đây em có phải… rụng tóc không?” – tôi lên tiếng hỏi câu để đời.
“Hả?” Cô ta soi gương gẩy mái tóc mãi, rồi kêu lên: “Chết rồi, đúng là rụng thật!”
Mà Tô Dảo Dảo thì rất quan trọng vẻ đẹp! Làm sao chịu nổi cảnh bị giật đến hói đầu?
Thế là cô ta nổi điên, quay sang giật tóc ngược lại với thằng em trai.
Mẹ kế đau lòng quá mức.
Buột miệng thốt ra câu “phát pháo mở màn cho trận chiến chị–em kinh điển”:
“Con là chị, nhường em trai một chút thì sao nào?”
Một câu đã châm ngòi cho bao uất ức dồn nén.
Tô Dảo Dảo lập tức bế đứa nhỏ lao ra ban công.
“Con trai bà thì quý giá lắm à?
Có giỏi thì đừng sinh tôi ra!
Nhường ư? Được thôi, bà nhìn xem chúng tôi cùng nhảy xuống, xuống suối vàng thì ai nhường ai nhé!”
“Đừng đừng đừng! Mẹ sai rồi! Dảo Dảo, con đừng manh động!”
Mẹ kế run lẩy bẩy, hai chân đứng không vững.
16
Từ đó, Tô Dảo Dảo mất quyền ở riêng với em trai, lại càng thân thiết với tôi hơn.
“Chị định điền nguyện vọng vào Thanh Hoa à?” – cô ta hỏi.
“Ừ, sao thế?”
“Mẹ tôi bảo tôi tìm cách lấy cắp số báo danh và mật mã của chị, đến lúc điền nguyện vọng thì đổi sang cho người khác.”
Thủ đoạn hèn hạ này, tôi sớm đã lường trước.
Tôi cười nhạt: “Thế sao em còn cố tình nói cho chị biết?”
“Mẹ tôi định lấy số tiền vốn mua nhà cho chị, đem lập quỹ giáo dục cho thằng nhóc kia.”
Vừa nói, Dảo Dảo vừa dùng dây buộc tóc tua rua tôi tặng, cột cao mái tóc.
Tà áo nhấc lên theo động tác, để lộ một mảng bầm tím.
Giống hệt vết bị véo.
Tôi tỏ vẻ quan tâm: “Dì đánh em à?”
“Không sao, bà ta đánh tôi thì tôi đánh lại con trai bà.”
… Con bé này đúng là điên thật!
17
Nhà tổ chức tiệc đầy tháng cho em bé.
Rất sang trọng.
Ngoài họ hàng bạn bè, còn có đối tác làm ăn của ba.
Người từ đủ ngành nghề cùng có mặt trong một buổi tiệc.
Dảo Dảo nói, mẹ cô ta tính toán sơ sơ, hiện trong tay còn 8 triệu vốn lưu động.
Nếu lập quỹ giáo dục, thì căn nhà của tôi coi như bay mất.
Ba vừa tiếp xong hai khách hàng, đã bị mẹ kế kéo lại.
Thấy tôi, ông ta còn cố nhướng mắt đắc ý một cái.
Mẹ kế học đòi, đòi tổ chức “lễ bốc đồ”.
Trên bàn bày đủ: thỏi vàng, bàn tính vàng, huy chương vàng.
Thậm chí còn có giấy chứng nhận dát vàng, khắc chữ “Quỹ giáo dục”.
Thật là hết hiểu nổi.
Tính toán của bà ta đã chạm đến cả căn nhà năm phòng ở Bắc Kinh trong giấc mơ tôi.
“Chồng ơi, anh xem cái quỹ giáo dục này…”
Đúng lúc đó, cửa khách sạn dừng lại không ít xe.
Có người cầm micro bước vào, đảo mắt nhìn quanh:
“Xin hỏi, đây có phải là tiệc mừng thủ khoa Tô Ly thi đại học không?”
18
Ba tôi lúng túng một hồi.
Thực ra ông ta chưa từng định làm lễ mừng gì cho tôi cả.
Trước mặt phóng viên, ông ta chỉ biết cười gượng:
“Tiệc mừng của Tô Ly sẽ tổ chức sau khi nhận giấy báo nhập học một tuần.”
Mẹ kế mặt thoáng hiện vẻ khó chịu.
Phóng viên lại hỏi: “Vậy Tô Ly sẽ điền nguyện vọng trường nào?”
Tôi vừa định đáp, một thầy giáo đã nhét vào tay tôi một tấm danh thiếp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
“Em, đến Bắc Đại đi! Miễn toàn bộ học phí, mỗi năm còn có học bổng 50 ngàn.”
Ngay sau đó, một giáo viên khác chen vào:
“Tô Ly, Thanh Hoa hoan nghênh em! Bắc Đại cho bao nhiêu, chúng tôi gấp đôi!”
Càng lúc càng nhiều người vây quanh.
“Ông Tô đúng là có gene tốt ghê!”
“Ra ngoài khoe, tôi từng làm ăn với ba của thủ khoa rồi đó!”
“Giấu kỹ thế, nhà họ Tô lại cất một thủ khoa trong nhà à!”
Ba tôi được tâng bốc đến mặt mày hồng hào.
Chẳng ai còn bận tâm em bé trong lễ bốc đồ chộp được thứ gì.
Ống kính chĩa thẳng vào mặt tôi.
Tôi nhún vai: “Xin lỗi thầy ở Bắc Đại, nhưng em phải cúi mình trước một căn nhà năm phòng một sảnh rồi.”
Tôi lấy ra bản cam kết cá cược với ba.
Trên đó ghi rõ ràng—
“Nếu Tô Ly thi đỗ Thanh Hoa, cha là Tô Diệu sẽ toàn khoản mua một căn hộ năm phòng một sảnh tại Bắc Kinh.”
Bao nhiêu người ở đây làm chứng.
Ba tôi không thể chối cãi, chỉ còn cách liên tục gật đầu.
Hận đến mức suýt ký hợp đồng mua nhà ngay tại chỗ, để chứng minh sự ‘thành tín’ của một người làm ăn.
Đột nhiên, trong đám đông vang lên tiếng hét chói tai.
“A—— bà Tô ngất rồi!”
19
Mẹ kế đổ bệnh nặng.
Trong thời gian ấy, bà ta còn tìm cách thương lượng với ba tôi.
“Tô Ly còn nhỏ, chờ nó lấy chồng rồi mua cũng không muộn, coi như phòng cưới…”
Tôi lắc đầu:
“Dì à, nhà mua xong phải mất một năm để sửa sang, ba năm để thông gió, tốt nghiệp lấy bằng, giờ mua là vừa khít.”
“Có nhà nào phải thông gió đến ba năm cơ chứ?”
“Nhà của tôi đấy.”
“……”
Nhắc đi nhắc lại chuyện nhà cửa, ba tôi cũng bắt đầu bực.
“Yên Yên, chỉ là một căn nhà thôi, lời đã nói ra rồi. Không mua thì mặt mũi tôi để đâu?”
Đây là lần đầu tiên tôi thấy ba nổi cáu với “bạch nguyệt quang” của ông.
“Thế còn mẹ con em thì sao?” – mẹ kế khóc nức nở.
“Còn gì mà mẹ con em? Tôi để các người ra đường ngủ hay là để các người không có cơm ăn áo mặc chắc?”
“Nhưng anh tiêu tiền, đó cũng là tài sản chung của vợ chồng mà!”
Ba tôi im lặng một lát, rồi đứng dậy bỏ đi.
“Nhưng… chúng ta có phải vợ chồng không?”
Đó là chiếc gai trong lòng ông.
Thực ra, ba tôi với “bạch nguyệt quang” chưa từng đi đăng ký kết hôn.
Chồng cũ của bà ta phạm tội, bị xử 20 năm tù.
Người đàn ông ấy lại là kẻ lưu manh vô lại, nhất quyết không chịu ly hôn.
Cho đến nay, trên danh nghĩa, hai người vẫn là vợ chồng.
Nói thẳng ra—
Ba tôi, chính là kẻ chen chân phá hoại hôn nhân người khác.
20
Tô Dảo Dảo có khuynh hướng bạo ngược.
Cô ta thường thừa lúc không ai chú ý, bóp chặt cổ em trai, nhìn mặt nó từ trắng → đỏ → rồi tím tái.
Cô ta dùng móng tay, khắc chữ lên làn da non mềm còn rỉ máu.
Cô ta lấy kim, châm vào thóp chưa khép kín.
Tôi sớm biết điều này.
Vì tôi cũng từng là nạn nhân.
Cuối cùng, mẹ kế cũng phát hiện ra vết thương của thằng bé.
Vài hôm nay, bà ta lén lút dò hỏi về cái gọi là “trại huấn luyện con cái”.
Tôi cố tình để bà ta nhìn thấy—
tài liệu giấy, lẫn điện tử.
Một số phụ huynh khoe rằng, từ khi gửi đứa con “chống đối em út” vào đó, trong nhà yên ổn hẳn.
Chỉ vài tháng, hoặc vài năm sau,
trở về, bọn trẻ ngoan ngoãn như biến thành người khác.
Chúng chủ động giặt đồ, nấu cơm, thậm chí làm “ngựa cưỡi” cho em.
Không tranh, không cướp, cam tâm làm gương.
Mẹ kế dần dần mắc câu.
Tôi biết—bà ta đã động lòng.