Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Vừa công chiếu là tôi liền hẹn Hàn Thành.

Hắn nói bận.

Kết quả không tới vài ngày, tôi thấy Khương Mẫn đăng tấm ảnh có vé xem phim với nhóm bạn bè.

Hai tấm.

Tuy rằng không lộ mặt nhưng bàn tay có khớp xương rõ ràng xuất hiện trong ảnh, trên ngón áp út có đeo nhẫn cưới của Hàn Thành.

Tôi ngửi hương lê như có như không trên người Hàn Thành, mặt không chút thay đổi giãy ra, cự tuyệt: “Không cần.”

Tôi bận rộn sắp xếp hành lý.

“Lục Âm Bạch.”

Giọng nói của Hàn Thành mang theo sự tức giận, nhìn động tác của tôi, vươn tay kéo tay tôi:

“Lại muốn chơi trò bỏ nhà đi sao, anh đã nói rồi, anh và Khương Mẫn không xảy ra chuyện gì cả.”

“Tôi biết.”

Tôi bình tĩnh rút tay về: “Hai người chỉ là anh em tốt thôi.”

Cổ họng tôi như bị nghẹn lại.

Sắc mặt Hàn Thành không được tự nhiên, hậm hực buông tay xuống, cau mày nói: “Vậy em lại nháo cái gì…”

“Tôi đi công tác.”

Tôi giải thích.

Sắc mặt Hàn Thành càng khó coi hơn, hắn nhìn chằm chằm tôi thật lâu, tựa hồ muốn nhìn chút manh mối gì từ trên mặt tôi.

Thế nhưng, cái gì cũng không có.

Phản ứng của tôi vẫn luôn bình tĩnh.

Bởi vì, tôi đã không thèm để ý.

Hắn cùng ai xem phim, cùng ai không về cả đêm, cùng ai đi hẹn hò…

Sao cũng được.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Có thể thấy được tôi không tức giận.

Hàn Thành lại càng tức giận.

Hắn nhận định tôi đang giận dỗi hắn nên hắn tình nguyện bù đắp, lấy điện thoại di động ra muốn đặt vé xem phim.

Tôi nhìn hắn nôn nóng tìm loạn một trận.

Cuối cùng.

Tôi nhịn không được, nhẹ giọng nhắc nhở: “Bộ phim kia đã hết công chiếu rồi.”

Ngón tay Hàn Thành rơi trên màn hình cứng đờ.

Trong khoảnh khắc đó, tôi thấy được chút cảm xúc trên mặt hắn.

Không khí tràn ngập áp lực không tiếng động.

Thức ăn trên bàn đã nguội lạnh một chút.

Tôi cúi xuống, bỏ món đồ cuối cùng vào vali, khép vali lại.

Sau ngày đó.

Hàn Thành đột nhiên nhiệt tình với tôi hơn.

Đi công tác vài ngày xong, sáng sớm hắn rất đúng giờ ân cần thăm hỏi tôi, hỏi thời gian tôi trở về.

Tôi nói cho hắn nghe.

Ngày trở về, lúc ra sân bay, nhìn thấy xe của hắn.

Chiếc Bugatti màu đen đậu bên lề đường.

Nhìn thấy tôi, hắn xuống xe rất nhanh, tự nhiên đi tới tiếp nhận vali của tôi.

Chỉ là chờ tôi theo hắn đến bên cạnh xe, ở ghế lái phụ đã thấy được Khương Mẫn.

Cô ta tùy tiện vắt chéo chân, cánh tay đặt trên cửa sổ xe, nhìn thấy tôi còn cười đến rất ngọt ngào: “Chị dâu, em đi nhờ xe chút nữa, lát nữa sẽ trả ghế phó lái cho chị…”

Có chút cợt nhả.

Ngoài miệng nói như vậy nhưng cô ta không có ý di chuyển.