Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Hàn Thành cất hành lý đi tới, thấy tôi đứng bất động tại chỗ, giọng nói có chút không được tự nhiên:

“Đúng lúc cô ấy ở gần đây, tiện đường anh đưa cô ấy về.

Cô ấy dễ bị say xe, em nhường cho cô ấy ngồi ở ghế phụ nhé.”

Lúc trước cãi vã, tôi từng nhắc đến việc Khương Mẫn luôn được ngồi ở ghế phó lái.

Nhưng không đợi tôi mở miệng nói chuyện, Khương Mẫn đã thò đầu ra khỏi cửa sổ xe, mắt cười cong cong nói tiếp:

“Cũng may hôm nay anh Hàn ở gần đây, bằng không em ở cái nơi khỉ ho cò gáy đó, gọi xe còn không được thì không biết đến bao giờ mới về được nhà đây.

Cũng may là em nhắn tin lên nhóm bạn chung…”

Nhóm chat kia là nhóm bạn nối khố ở đại viện.

Không có tôi trong nhóm đó.

“Đương nhiên, nếu anh Hàn thấy c.h.ế.t mà không cứu, em sẽ cáo trạng với ba mẹ nuôi liền!”

Khương Mẫn nói tiếp, còn giả bộ đ.ấ.m một quyền vào n.g.ự.c Hàn Thành.

Cánh tay duỗi tới một nửa, lại giống như là nhớ tới cái gì, cô ta thu hồi lại, vẫn còn sợ hãi chớp mắt với tôi: “Chị dâu, đây đều là thói quen của em, cũng không có ý gì khác…”

Từ lần trước cùng Hàn Thành đại náo một hồi, Khương Mẫn không hề cố kỵ việc động tay động chân, biến thành giả bộ đề phòng động tay động chân.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Giống như hết thảy đều là do tôi tính toán chi li mới làm cho cô ta phải giữ khoảng cách với Hàn Thành.

Nhưng nếu Khương Mẫn thật sự có ý thức muốn giữ khoảng cách, tại sao không bao lâu sau lại bắt đầu hẹn hò với hắn một mình, cả đêm không về nhà…

Thậm chí, tôi rõ ràng cảm nhận được chút khiêu khích như có như không trong mắt cô ta.

Nếu là trước kia, loại tiểu xảo này nhất định sẽ chọc giận tôi.

Nhưng bây giờ.

Tôi lười ứng phó, thậm chí lúc Hàn Thành bảo Khương Mẫn xuống xe, tôi ngăn cô ta lại, mở cửa xe phía sau:

“Không sao cả, dù sao tôi có cậu bạn đi cùng, để tôi và cậu ta ngồi phía sau đi.”

“Bạn ư, ở đâu?”

Không đợi Hàn Thành hỏi han xong, chợt nghe thấy có người gọi tên tôi.

Quay đầu lại nhìn, gương mặt hắn lập tức biến sắc.

Chỉ thấy soái ca vai rộng eo hẹp, ăn mặc lòe loẹt kéo một cái vali kích động đuổi theo, vừa mới đứng lại liền oán giận với tôi:

“Âm Âm, cậu chẳng giữ lời cái gì cả, tớ mới chỉ đi lấy hành lý một cái mà đã không thấy tăm hơi đâu cả.”

Cậu ta nói xong còn đáng thương ôm lấy cánh tay tôi, nũng nịu:

“Tớ không quen cuộc sống ở đây, cậu phải chịu trách nhiệm với tớ đấy.”