Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Cảnh này.

Khiến Hàn Thành và Khương Mẫn đồng thời sửng sốt.

Rất nhanh, Hàn Thành kịp phản ứng lại, kéo tôi qua:

“Đây là bạn bè mà em nói?”

Giọng nói của hắn ẩn chứa sự không vui, hắn nhìn chằm chằm nam nhân trước mặt, mi tâm nhíu chặt đến nỗi có thể kẹp c.h.ế.t một con muỗi.

“Đúng vậy, tôi là chị em tốt của Âm Âm, Thôi Nam Húc.”

Thôi Nam Húc bắt tay Hàn Thành.

Cậu ta quen thuộc bỏ hành lý vào cốp, đặt m.ô.n.g ngồi vào ghế sau, hưng phấn vẫy tay với tôi:

“Âm Âm, mau lên đây.”

Tôi lên xe, lại bị Hàn Thành ngăn lại.

“Bà xã à, nam nữ thụ thụ bất thân, em ngồi chung một chỗ với người đàn ông khác có thích hợp sao?”

Hắn đến gần tôi đến nỗi tôi còn nghe thấy tiếng nghiến răng ken két.

Tôi nghi hoặc: “Chị em mà thôi.”

Dư quang của tôi liếc về phía Khương Mẫn vẫn ngồi vững ở ghế lái phụ.

Nhất thời, Hàn Thành á khẩu không trả lời được.

……

Thôi Nam Húc kéo tôi hàn huyên một đường.

Có vẻ ghế trước đặc biệt yên tĩnh.

Cũng không phải Khương Mẫn không nói lời nào.

Tính tình cô ta vốn rất hoạt bát.

Mỗi lần xuất hành, cô ta đều lôi kéo Hàn Thành líu ríu nói không hết chuyện xấu hổ khi còn bé, rồi đến chuyện gần đây của đại viện.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Hai người trò chuyện qua lại, vĩnh viễn đều là đề tài mà tôi không thể chen vào.

Nhưng hôm nay.

Mặc kệ Khương Mẫn tìm đề tài như thế nào, Hàn Thành đều thản nhiên không phản bác.

Đoạn đường cần ba mươi phút đi xe chỉ cần mười lăm phút là kết thúc.

Tiễn hai người trên xe đi.

Hắn chủ động mở cửa ghế lái phụ:

“Lên phía trước ngồi đi.”

Tôi không hiểu vì sao nhìn thoáng qua, ngồi ở ghế sau bất động như núi, thản nhiên cự tuyệt:

“Tôi ngồi phía sau rất tốt.”

“Tôi mệt rồi, mau trở về đi.”

Tôi nhắm mắt dưỡng thần.

Trong yên tĩnh, tiếng đóng cửa của Hàn Thành vang lên mạnh hơn trước kia.

Hàn Thành đen mặt đi vào nhà.

Tôi vừa thay giày xong, bước ra cửa chính, liền nhìn thấy hắn ngồi trong phòng khách hút thuốc.

Ngọn lửa đỏ tươi chiếu lên mặt hắn, biểu tình sáng tối đan xen.

“Tên kia có quan hệ gì với em?”

Hàn Thành rít mạnh một hơi thuốc, lại hung hăng nghiền nát gạt tàn thuốc, ngẩng đầu hỏi tôi.

Tôi nhìn hắn, ngữ khí bình thản:

“Chị em thôi.”

“Một người đàn ông cao 1m8 làm chị em với em sao? Lục Âm Bạch, lần này em đi công tác là đi cùng anh ta sao? Liên tiếp mấy ngày đều ở cùng một chỗ với một người đàn ông như anh ta…”

Càng nói càng tức giận, Hàn Thành hung hăng đạp một cước lên va li.