Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
13
Xong rồi! Cơ thể tôi gần như bật dậy theo phản xạ.
"Triều Nguyệt! Chạy mau!"
Nhưng giây tiếp theo, tay anh đã nắm lấy eo tôi, tôi giãy giụa mấy cái không thành, đành để anh vác ngang vai.
"Vẫn còn muốn chạy sao."
Tôi cầu cứu nhìn về phía Triều Nguyệt, lúc này mới phát hiện cô ấy đã bị Lương Hữu Ninh ôm chặt trong lòng và đang nhìn tôi.
Chúng tôi đều nhìn thấy sự bất lực trong mắt nhau.
Lương Dư An không nói lời nào suốt quãng đường, sắc mặt âm u đáng sợ, không hiểu sao cũng khiến tôi có chút chột dạ.
Nhưng anh dựa vào cái gì mà lại hung dữ như vậy chứ?
Không phải chính anh là một người đàn ông đã có vợ, còn ra ngoài lăng nhăng với ánh trăng sáng rồi bị chụp ảnh lại sao?
Tôi và bạn thân đi nghỉ dưỡng, giải tỏa tinh thần thì sao?
Anh còn dám giận ngược lại à?
"Hừ."
Tôi khoanh tay trước ngực, kiêu ngạo quay đầu đi.
Lương Dư An tức giận bật cười: "Bỏ nhà đi, còn ăn chơi trác táng với một đám đàn ông, em còn giận ngược lại sao?"
"Sao? Anh được phép lén lút với ánh trăng sáng, còn tôi ra ngoài giải tỏa tinh thần thì không được sao?" Tôi hùng hồn phản bác.
"Quả nhiên là vì chuyện này." Vẻ mặt Lương Dư An vẫn bình thản, vậy mà không hề có chút chột dạ nào.
14
Tôi càng giận hơn: "Sao không đi tìm ánh trăng sáng của anh đi, tìm tôi làm gì..."
Tôi còn chưa nói hết thì liếc thấy viên kim cương hồng anh cầm trên tay, tôi nuốt một ngụm nước bọt.
"Xin lỗi em vì đã khiến em tức giận."
Lương Dư An cầm nhẫn đeo vào tay tôi: "Rất đẹp, rất hợp với em."
"..." Tôi nhất thời quên mất phải tiếp tục truy cứu thế nào.
"Tôi và Bách Duyệt quen biết từ trước nhưng tin tức hoàn toàn là bịa đặt. Chuyện tôi gặp tai nạn xe là ngoài ý muốn, không liên quan đến cô ấy. Chúng tôi chưa từng hẹn hò, lần này ăn cơm với cô ấy là để bàn chuyện làm ăn, còn có những người khác ở đó. Tôi đã giao cho luật sư xử lý trang báo tung tin đồn đó rồi, nếu em không tin thì tôi có thể đưa em đi gặp cô ấy."
Bách Duyệt xinh đẹp hơn trong ảnh, khi cô ấy nắm tay chồng, dẫn theo con, mỉm cười giải thích với tôi thì tôi chỉ biết ngượng ngùng đứng cạnh Lương Dư An.
Được thôi, được thôi, giờ thì người chột dạ lại thành tôi rồi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Khi tôi bị Lương Dư An đè trên xe lăn, tôi hiếm khi không phản kháng.
Nhưng cái tên này có hơi quá đáng rồi.
Khi anh định đặt tôi lên lan can ban công, trói tôi lại, tôi cuối cùng cũng không chịu nổi nữa.
"Sao anh vẫn chưa mệt thế! Tôi muốn ngủ!"
"Chờ lát rồi ngủ."
Anh cắn vành tai tôi, ôm chặt lấy cơ thể đang run rẩy của tôi: "Để tôi bù đắp lại mấy ngày nay đã."
Tôi thật sự muốn khóc nhưng lại bị anh bịt miệng nên chỉ có thể phát ra tiếng nức nở.
15
"Truyền thông bây giờ thật quá đáng, quá lố bịch. Nhất định phải gửi cái thư luật sư này!"
Tôi xoa xoa cái eo đau nhức rồi than phiền cùng Triều Nguyệt.
Tôi thấy môi cô ấy hơi sưng lên, xem ra tối qua cô ấy cũng không vừa.
"Trai trẻ m.ô.n.g cong cái gì chứ, hóa ra là em họ của Lương Hữu Ninh, bố mẹ anh ta đích thân đến giải thích, còn đưa ra báo cáo giám định quan hệ thân thuộc, làm tôi ngượng muốn chết."
Triều Nguyệt chống cằm, thở dài thật sâu.
Tôi cảm thán: "Cái cách hai anh em nhà này chứng minh quả thật đơn giản và thô bạo y hệt nhau."
“Tuy nhiên nói đi thì cũng phải nói lại, tin đồn Lương Hữu Ninh thích đàn ông đã lan truyền lâu lắm rồi, nếu không phải thật thì tại sao anh ta không chịu đính chính nhỉ?”
Tôi cũng hơi tò mò: “Câu hỏi hay đó, Lương Hữu Ninh nói sao?”
“Tôi hình như có hỏi rồi nhưng sau đó anh ta đột nhiên lấy ra một sợi dây chuyền sapphire, thế là tôi quên béng mất. Không được, tối nay nhất định tôi phải hỏi cho ra lẽ!”
Triều Nguyệt thề non hẹn biển nhưng hình như chỉ mấy ngày sau, cô ấy đã ném chuyện này ra sau đầu rồi.
16
Nửa năm nay, tôi hầu như không liên lạc gì với gia đình, không ngờ lại gặp Lâm Hạo khi đang đi uống trà chiều.
“Lâm Tinh, gả vào Lương gia, leo lên cành cao rồi sao? Đến cả em trai ruột thịt cũng không nhận ra à?”
Mặt tôi trầm xuống, hoàn toàn không muốn nhìn thấy cái người gọi là em trai này xuất hiện.
Từ nhỏ bố mẹ đã không ưa tôi, từ khi em trai ra đời thì tôi càng trở thành người trong suốt.
Họ ép tôi liên hôn, trả ơn nuôi dưỡng, giữ lại tất cả sính lễ mà nhà họ Lương đưa, một xu của hồi môn cũng không có mà đã gả tôi đi.
Họ hoàn toàn không màng đến việc làm như vậy có khiến người khác cười chê, coi thường tôi hay không, từ đầu đến cuối, trong mắt họ thì tôi đều là bàn đạp của Lâm Hạo.
“Cô gả đi nửa năm, không về nhà thăm bố mẹ thì thôi đi, cũng không nghe điện thoại của chúng tôi, còn chặn số nữa. Lâm Tinh, cô có cần phải tuyệt tình như vậy không?”
Lâm Hạo thấy tôi không nói gì thì tự ý ngồi xuống: “Làm người như vậy không tử tế chút nào.”