Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Lúc này, cuối cùng tôi cũng xác nhận Lâm Hạo chắc chắn cố ý rồi.

Tuy vị trí của trang viên này cũng tạm được nhưng có rất nhiều địa điểm thay thế khác, mục đích lựa chọn của Lâm Hạo quá rõ ràng.

Tôi từ chối yêu cầu của cậu ta, cậu ta không thể trả thù tôi nên chỉ có thể ra tay vào điểm yếu của Triều Nguyệt.

“Lâm Hạo, trang viên này rất quan trọng với Triều Nguyệt. Cậu không hài lòng với tôi thì cứ tìm tôi, đừng có chơi mấy trò âm thầm này.”

Lâm Hạo cười âm hiểm: “Cô thổi gió bên tai Lương Dư An để đối phó tôi, là cô giở trò trước, không thể trách tôi được. Tôi đã nói rồi, cô sẽ hối hận.”

Cậu ta nói xong thì vẫy tay ra hiệu cho công nhân ở hiện trường: “Còn đứng đực ra đó làm gì? Bắt đầu làm việc đi!”

22

Máy xúc từ từ khởi động, tông đổ cánh cổng trang viên, nghiền nát một bụi hoa nhỏ ở cổng.

Sắc mặt Triều Nguyệt trắng bệch, lao thẳng tới, chắn trước máy ủi.

“Nhất định phải làm thì cứ cán qua người tôi đi!”

Tôi lập tức chạy theo, hai người cùng nhau chặn lại.

Máy xúc lập tức dừng lại.

“Được, cô chơi kiểu này đúng không.” Lâm Hạo khinh thường nhìn tôi: “Là tự cô không màng sống c.h.ế.t mà gây chuyện, nếu thực sự tàn phế hay chết, tôi sẽ không chịu trách nhiệm đâu.

“Cứ tiếp tục lái đi, sợ cái gì?”

Lâm Hạo quát người công nhân lái xe.

Cậu ta không sợ nhưng người công nhân đó thì không có lá gan lớn đến vậy nên lưỡng lự không động đậy.

Lâm Hạo sốt ruột, kéo người ta xuống, tự mình lên xe.

"Cô có tránh ra không? Không đi nữa, tôi thật sự lái đấy! Cô tìm c.h.ế.t à!”

Tay tôi bị véo mạnh một cái, Triều Nguyệt nhìn tôi nhưng tôi không chút do dự nắm c.h.ặ.t t.a.y cô ấy.

“Lâm Hạo, tôi khuyên cậu đừng hành động theo cảm tính. Cậu lấy tiền vẫn là lời đấy, cậu cứ nhất định muốn tranh chấp với chúng tôi cái nơi này, đến cuối cùng cũng chỉ tự làm hại mình thôi!”

23

“Ha ha ha ha.” Từ nhỏ, Lâm Hạo đã cực kỳ háo thắng đến mức không thể hiểu nổi nhưng tôi cũng không ngờ rằng cậu ta lại thật sự dám lái xe, lao thẳng về phía chúng tôi.

“Nguy hiểm!”

Tôi kéo Triều Nguyệt lại, hai người chúng tôi cùng lúc lăn ra sau.

Cùng lúc đó, một chiếc xe lao nhanh tới, tông thẳng vào máy xúc.

“Chết tiệt! Đứa chó c.h.ế.t nào thế, không muốn sống nữa à?”

Mặt mũi Lâm Hạo lem luốc bước xuống từ trên xe rồi chỉ vào chiếc xe đó mà chửi rủa ầm ĩ.

Khói bụi tan đi, trong xe xuất hiện hai bóng người quen thuộc.

“Lương Dư An?”

Anh lao tới, vẻ mặt nghiêm nghị, một tay bế bổng tôi lên.

“Bị thương không?”

“Không…”

Lương Dư An cau mày: “Không? Tay em đang chảy m.á.u kìa.”

Tôi nhìn sang Triều Nguyệt, muốn xem cô ấy có sao không.

Sắc mặt Lương Hữu Ninh đã đen sì, đang tỉ mỉ kiểm tra cô ấy từ trên xuống dưới.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

“Sao lại có thể làm chuyện nguy hiểm như vậy? Sao không gọi điện cho tôi?”

Triều Nguyệt cúi đầu nhìn mũi chân mình: “Cũng không thể chuyện gì cũng làm phiền anh.”

“Chúng ta là vợ chồng, em không tìm tôi thì tìm ai? Huống hồ sao đây lại tính là làm phiền được?”

Tôi nhìn Lương Hữu Ninh ôm Triều Nguyệt vào lòng mà thấy ê hết cả răng.

Ối, sến sẩm quá.

Tôi quay đầu lại nhìn thấy ánh mắt u oán của Lương Dư An thì rùng mình một cái.

24

Lúc này, Lâm Hạo hơi ngớ ra mà đứng đó, chắc hẳn cậu ta đã bị hai chậu cẩu lương này đập cho choáng váng.

“Bây giờ cậu mau ngừng thi công đi.”

“Dựa vào cái gì?”

Đối mặt với Lương Dư An, Lâm Hạo nói chuyện không còn kiêu ngạo như vậy nữa.

“Lâm Hạo, giấy phép công trường của cậu còn chưa được cấp đúng không, bây giờ cậu thi công là vi phạm pháp luật. Cậu muốn bây giờ ngừng thi công hay đợi người của cục đến?”

Lâm Hạo á khẩu: “Được, hôm nay tôi không khởi công nhưng trang viên này cũng là của tôi, sớm muộn gì tôi cũng san bằng nó.”

“E rằng cậu không có cơ hội đó. Tôi nghi ngờ hành vi vừa rồi của cậu là cố ý g.i.ế.c người không thành, có camera làm bằng chứng. Cậu cứ lo cho bản thân mình đi đã.”

Lâm Hạo giật mình: “Đó là do bọn họ tự tìm chết. Vừa rồi các anh cũng tông vào xe của tôi.”

“Chúng tôi là cứu người, còn cậu thì sao? Chờ ra tòa, hãy xem thẩm phán sẽ nói gì đi.”

Khi chúng tôi rời đi, Lâm Hạo dường như vẫn còn hơi ngây ngốc.

Nhưng vài ngày sau, Lâm Hạo đã chủ động đến tận nhà tạ tội.

“Tôi mua tranh viên bao nhiêu thì bán lại cho các cô bấy nhiêu. Ân oán giữa chúng ta coi như bỏ qua hết, các cô đi rút đơn kiện được không?”

Lâm Hạo đã không còn vẻ hống hách như trước, cuối cùng cậu ta cũng nhận ra mức độ nghiêm trọng của vấn đề, tuy trong lòng không cam tâm nhưng vẫn phải hạ giọng nài nỉ.

Chúng tôi có thể kiên quyết bắt cậu ta đi tù nhưng ưu tiên hàng đầu vẫn là giúp Triều Nguyệt lấy lại trang viên.

Hai bên lùi một bước, Lâm Hạo ký hợp đồng, chuyện này coi như giải quyết êm đẹp.

25

Tuy nhiên, sau chuyện trang viên, Lương Dư An trở nên hơi kỳ lạ, anh dường như đang giận dỗi tôi, không còn thích hành hạ hay giày vò tôi như trước nữa, tôi luôn có cảm giác anh đang tức tối với tôi.

“Lương Hữu Ninh cũng không về nhà mấy ngày rồi. Lần trước anh ấy về, tôi nghe anh ấy nói chuyện với Lương Dư An, loáng thoáng nghe thấy gì đó về thỏa thuận, tài sản, ly hôn các kiểu.”

Triều Nguyệt cau mày suy nghĩ, tim tôi chợt đập mạnh.

“Không phải chứ? Chẳng lẽ họ muốn ly hôn?”

Mặc dù lúc đầu khi liên hôn, chúng tôi đã chuẩn bị tâm lý rồi nhưng không biết vì sao, ngay khoảnh khắc này, trong lòng lại vô cớ dâng lên sự mất mát và không nỡ.

“Có phải vì chúng ta đi tìm Lâm Hạo mà không nói cho họ biết không? Hay vì lần trước chúng ta bỏ trốn?”

Tôi và Triều Nguyệt vắt óc suy nghĩ cũng không thể hiểu rõ nguyên nhân.

Cho đến nửa đêm, bàn đầy thức ăn không động đũa, bộ phim đang chiếu trên màn hình cũng chẳng ai quan tâm, tôi và Triều Nguyệt đều có chút uể oải.

“Thôi nào, chị em, ly hôn thì ly hôn, dù sao chúng ta cũng không lỗ. Kết hôn nửa năm, tích cóp được bao nhiêu trang sức rồi.”

Triều Nguyệt vỗ vai tôi, động viên.

“Họ sẽ không đòi lại những thứ đó chứ?”

“…”

Triều Nguyệt im lặng một lát: “Cậu nói có lý.”