Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tôi chưa bao giờ nghĩ sẽ gặp Tạ Yến Trì ở bệnh viện khu Tứ Hoàn.
Ở sảnh bệnh viện, giữa dòng người qua lại, tôi thoáng cái đã nhìn thấy anh.
Trên đầu anh quấn băng trắng, trên người mặc bộ đồ bệnh nhân kẻ sọc xanh trắng.
Có lẽ vì bị thương nên mái tóc đen mượt mà của anh đã bị cạo thành đầu đinh, nhưng điều này không hề ảnh hưởng đến vẻ đẹp trai của anh.
Ngược lại còn tôn lên đường nét ngũ quan tinh xảo, sắc sảo hơn, vô cùng thu hút ánh nhìn.
Khi ánh mắt anh lướt qua, tôi hoảng loạn cúi đầu.
Cảm nhận ánh mắt nóng bỏng trên đỉnh đầu, tôi âm thầm rên rỉ trong lòng.
Anh là Thái tử gia Bắc Kinh, quyền thế ngập trời.
Gặp tai nạn xe hơi, không chữa ở bệnh viện tư nhân thì cũng phải được đưa đến bệnh viện công hạng nhất hàng đầu chứ!
Sao lại đến cái bệnh viện công lập Tứ Hoàn bình thường này?
Khi tôi đang lẩm bẩm chửi rủa trong lòng, ánh mắt trên đỉnh đầu đã rời đi.
Tôi cẩn thận ngẩng đầu nhìn, bóng lưng Tạ Yến Trì đã biến mất giữa dòng người.
Tôi vỗ vỗ ngực, thở phào một hơi.
Không sao đâu, không sao đâu, nhất định sẽ không sao đâu!
Anh mất trí nhớ rồi, đã quên tôi rồi, thế nên bị anh nhìn thấy cũng không sao.
Hiện tại tôi trong mắt anh chỉ là một người xa lạ.
Tôi vừa tự an ủi mình, vừa đi về phía khoa sản.
Năm 2025, sản phụ đến khám thai không nhiều.
Lấy số, chờ gọi số, mọi thứ đều rất nhanh chóng và tiện lợi.
Khám thai cũng rất thuận lợi, khi nhận được ảnh siêu âm, bác sĩ bảo tôi rằng đứa bé rất khỏe mạnh…
Tôi vừa căng thẳng lại vừa phấn khích.
Sự xuất hiện của đứa bé khiến tôi sau khi mất đi người thân lại một lần nữa cảm nhận được sự gắn bó của huyết thống.
Đứa bé là kỳ tích mà tôi tạo ra trên thế giới này.
Ngay cả khi đứa bé còn chưa chào đời, tôi khó lòng mà không yêu đứa bé, không giữ đứa bé lại.
Tôi vừa hạnh phúc nhìn ảnh siêu âm, vừa nghĩ cách làm sao để giữ lại nó.
Đây chính là bức ảnh đầu tiên của đứa bé trên thế giới này.
Đầu tiên phải ép plastic, còn phải chọn một cái khung ảnh đẹp, rồi sau đó…
"Ối!"
Người đi ngược chiều với tôi chạy rất vội, tôi không kịp tránh liền va phải anh ta.
Khi tôi hoảng loạn không giữ được thăng bằng, một cánh tay rắn chắc vươn ra ôm lấy eo tôi, sau khi đỡ tôi đứng vững lại thì lập tức buông ra.
Đứng vững rồi, tôi nhìn bức ảnh siêu âm rơi dưới đất.
Tôi hoảng hốt sờ bụng mình, còn người va vào tôi thì quay đầu xin lỗi qua loa một tiếng rồi lại vội vã chạy đi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Tôi hèn nhát thầm chửi một câu trong lòng, cúi xuống nhặt bức ảnh siêu âm lên, thổi thổi lớp bụi trên đó rồi ngẩng đầu nhìn về phía người tốt bụng kia.
Lúc này anh cũng đang cúi đầu nhìn bức ảnh siêu âm trong tay tôi.
Khi ánh mắt tôi rơi vào gương mặt quen thuộc của anh, tôi c.h.ế.t lặng ngay tại chỗ.
Lông mày sắc sảo, ánh mắt tinh anh, sống mũi cao thẳng…
Người vừa đỡ tôi, cứu bé con trong bụng tôi lại là Tạ Yến Trì ư?
Tôi há hốc mồm, câu "cảm ơn" trong miệng không thể thốt ra được.
Tạ Yến Trì đánh giá tôi vài cái, rồi lại nhìn bức ảnh siêu âm.
Cái gương mặt bẩm sinh lạnh lùng trước mặt mọi người của anh từ khối băng ngàn năm đã tiến hóa thành đỉnh tuyết vạn năm.
Khiến tôi hoảng loạn run rẩy.
Sợ rằng anh nhớ lại tất cả rồi lôi tôi đi phá thai.
Hoặc là bỏ mẹ giữ con, khiến tôi vĩnh viễn không thể gặp lại bé con.
Càng tưởng tượng càng sợ hãi, tôi kinh hồn bạt vía buột miệng nói ra một câu:
"Đứa bé không phải của anh."
Nói ra rồi tôi lại hối hận, Tạ Yến Trì đã mất trí nhớ rồi.
Tôi nói linh tinh vậy chẳng phải là tự chui đầu vào rọ sao.
Tôi miễn cưỡng nhếch khóe môi, lập tức chữa cháy:
"Haha, tôi nói đùa thôi."
"Anh đẹp trai, cảm ơn anh nhé, chồng tôi vừa không có ở đây, may mà anh đỡ tôi kịp, không thì tôi chẳng biết ăn nói thế nào với chồng tôi nữa. Đứa bé này chính là con nối dõi mà nhà họ Vương chúng tôi mong mỏi bao năm qua…"
Lời nói lừa bịp của tôi càng lúc càng trơn tru, sắc mặt Tạ Yến Trì cũng càng lúc càng xanh mét.
Cuối cùng, anh không chịu nổi việc tôi cứ lải nhải chuyện con nối dõi nhà họ Vương như Đường Tăng niệm chú.
Không đáp lại một lời nào, anh lạnh lùng quay người bỏ đi.
Trời đất ơi, đáng sợ quá.
Lần sau nhất định phải đổi bệnh viện khám thai.
Tôi vỗ vỗ ngực, nhìn bóng lưng anh xa dần mà thầm nghĩ.
Sau hôm đó, tôi sống mấy ngày ở nhà trong tâm trạng nơm nớp lo sợ.
Ngoại trừ trợ lý Vương gọi điện một lần để hỏi tôi còn cần con gấu bông lớn màu hồng trong phòng ngủ không thì tôi không còn nhận được tin tức nào liên quan đến Tạ Yến Trì nữa.
Tôi thở phào nhẹ nhõm.
Cũng dần dần quay trở lại cuộc sống dưỡng thai nhàn nhã như trước.
Rất nhanh, ngày khám thai tiếp theo đã đến, lần này, tôi quyết chọn bệnh viện công hạng nhất hàng đầu ở Bắc Kinh.
Khi tôi thong thả đi đến bệnh viện, thầm nghĩ:
Không thể nào có chuyện tổng giám đốc Tạ từ bệnh viện ở Tứ Hoàn lại chuyển sang đây chứ?
Sự thật chứng minh, anh đúng là có thể.