Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngoài cửa, tiếng Thẩm Châu lạnh nhạt vang lên: "Hứa Miên, cô không phải thích cứu người giúp đời sao? Sao bây giờ cô lại không muốn cứu tôi nữa à?"
Tôi nhìn sang, Thẩm Châu đang ngồi trên xe lăn, ánh mắt nhìn tôi lạnh lẽo.
Đây đúng là gậy ông đập lưng ông mà.
Nhưng tôi không phải người vong ơn bạc nghĩa, không có Thẩm Châu làm sao tôi có cơ hội làm phu nhân giàu có chứ.
Tôi gật đầu nói: "Tôi đương nhiên nguyện ý."
Tôi cứ xem như là hoãn nghỉ hưu, làm thêm một năm nữa vậy.
8.
Tôi và Thẩm Châu bắt đầu cuộc sống chung
Thẩm Châu tuy đã tỉnh nhưng cơ thể vẫn chưa hoàn toàn bình phục, ra ngoài đều phải dùng xe lăn, bình thường có người chuyên chăm sóc anh.
Tôi chẳng cần làm gì cả, chỉ như một cái móc khóa nhỏ bên cạnh anh.
Linlin
Chuyên gia dinh dưỡng mang bữa ăn dinh dưỡng cho Thẩm Châu, tiện thể cũng mang cho tôi một phần.
Người mát xa giúp Thẩm Châu vận động gân cốt cũng sẽ xoa bóp cho tôi một chút.
Khi người nhà đưa Thẩm Châu ra ngoài giải khuây, tôi cũng tiện thể đi chơi.
Một tháng sau, Thẩm Châu có khá hơn hay không thì không biết, nhưng mặt mũi tôi cũng hồng hào lên nhiều.
Tôi đột nhiên cảm thấy hình như ở bên cạnh Thẩm Châu cũng không tệ.
Trong thời gian này, khi Tết Nguyên Đán còn chưa kết thúc, gã quản lý đã giục tôi đến công ty làm việc, mà còn không có lương gấp ba.
Nguyên văn lời anh ta: "Người trẻ tuổi phải rèn luyện nhiều. Công ty cho người trẻ cơ hội rèn luyện, cô nên biết ơn."
Tôi lập tức đáp trả: "Cái phúc khí này cho anh đó, anh có muốn không?"
Gã quản lý hơi tức giận: "Thái độ gì thế này, có giỏi thì đừng đến làm nữa."
"Được thôi."
Anh ta chắc chắn tôi sẽ mềm lòng.
Tôi làm việc ở thành phố bên cạnh, không có người quen, không nơi nương tựa.
Anh ta biết tôi rất cần công việc này để nuôi sống bản thân, bình thường cứ vắt kiệt tôi đủ kiểu.
Anh ta không biết tôi đã sớm chuẩn bị nghỉ việc rồi.
Chỉ là sau khi ăn Tết xong, tôi định chịu đựng thêm hai tháng nữa để lấy tiền thưởng cuối năm.
Tôi thậm chí đã tìm được chỗ làm mới rồi, không cần tăng ca, lương gấp đôi.
Nhưng bây giờ tôi là tiểu phu nhân trị giá một trăm triệu, chẳng thèm để ý mấy đồng lẻ này nữa.
Gã quản lý sững sờ: "Cô thật sự không định đến làm nữa sao?"
"Đúng vậy, bây giờ tôi còn có chuyện quan trọng hơn cần làm."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Còn chuyện quan trọng hơn đó là gì ư, đương nhiên là đi theo Thẩm Châu ăn chơi hưởng thụ rồi.
Tôi cúp điện thoại, lúc này mới phát hiện Thẩm Châu đang ở ngay sau lưng tôi.
Tôi giật mình: "Anh đến từ lúc nào thế?"
"Ngay vừa nãy, tôi đã gõ cửa rồi."
Vừa rồi tôi đang "combat" kịch liệt với gã quản lý, không có tâm trí để ý chuyện khác.
Thẩm Châu nhìn tôi một cái với vẻ mặt phức tạp: "Cô thật sự vì tôi mà xin nghỉ việc à?"
Tôi sững sờ.
Ngay sau đó tôi phản ứng lại, có lẽ là câu "bây giờ tôi còn có chuyện quan trọng hơn cần làm" mà tôi nói với gã quản lý đã khiến Thẩm Châu hiểu lầm.
Thẩm Châu có lẽ cho rằng tôi vì muốn chăm sóc anh nên mới nghỉ việc.
"Cũng gần như vậy."
Không theo Thẩm Châu thì làm sao có cuộc sống ăn không ngồi rồi tốt đẹp chứ?
Tính ra mà nói, đúng là tôi vì Thẩm Châu mà nghỉ việc mà.
Thẩm Châu mím môi: "Ngày mai có một buổi tiệc tối, cô đi cùng tôi nhé."
Anh bổ sung thêm một câu: "Đầu bếp ở đó tay nghề rất tốt, cô chắc sẽ thích đồ ăn ở đó."
Tôi cười nói: "Không thành vấn đề!"
Tôi tưởng đến buổi tiệc thì mình chẳng cần làm gì, chỉ cần lo ăn uống là được.
Thực tế chứng minh, tôi vẫn còn quá ngây thơ.
9.
Bữa tiệc tối rất náo nhiệt.
Thẩm Châu vừa khỏi bệnh nặng, có không ít người đến hỏi thăm.
Trong số đó, có cả Triệu Kiếm, kẻ tử thù của Thẩm Châu.
Triệu Kiếm cầm ly rượu vang, cười nhạo: "Ồ, đây chẳng phải Tổng giám đốc Thẩm sao? Mấy ngày không gặp, sao lại ngồi xe lăn thế? Anh đi vệ sinh chắc cũng phải có người đỡ chứ?"
Nói rồi, anh ta liếc nhìn hạ thân Thẩm Châu một cái.
Đây là chuyện liên quan đến tôn nghiêm của đàn ông.
Tôi thật sự sợ Thẩm Châu sẽ nổi trận lôi đình.
Sắc mặt Thẩm Châu vẫn bình thản như thường, dường như đối phương nói gì cũng không thể đả kích được anh.
"Chuyện của tôi không cần anh bận tâm," Thẩm Châu liếc Triệu Kiếm một cái, ngữ khí không chút gợn sóng, "Nghe nói anh lại đầu tư thất bại rồi, bạn gái cũng chạy theo người khác, ba anh còn cho anh thêm một đứa em trai nữa..."
Ba câu này, câu sau lại có sức sát thương mạnh hơn câu trước.
Triệu Kiếm tức đến đỏ mặt tía tai: "Anh câm miệng cho tôi!"