Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Thẩm Châu khẽ nhếch môi, liếc nhìn anh ta: "Triệu Kiếm, trước khi lo chuyện của tôi, tốt nhất là lo cho bản thân anh đi đã."
Thẩm Châu lại nói: "Hứa Miên, chúng ta đến khu bánh ngọt đằng kia đi. Thợ làm bánh ở đây tay nghề rất tốt."
Tôi đến đây là vì đồ ăn mà.
Nghe vậy, tôi hớn hở đẩy Thẩm Châu đi về phía khu bánh ngọt.
Tôi còn chưa đi được hai bước thì một ly rượu đã hắt thẳng vào người Thẩm Châu.
Trên bộ vest may đo thủ công tinh xảo xuất hiện thêm vài vết rượu loang lổ.
Thẩm Châu bình tĩnh đến bất ngờ, anh nhìn chằm chằm vào vệt nước loang lổ, sắc mặt u ám khó lường, dường như đang ấp ủ một cơn bão.
Triệu Kiếm cười với vẻ ác ý: "Ngại quá, tay tôi run."
Tay run ư?
Tay run cái nỗi gì, rõ ràng là cố tình.
Tôi cầm mấy ly champagne trên khay của người phục vụ bên cạnh, đổ thẳng tất cả lên đầu Triệu Kiếm.
Triệu Kiếm trợn tròn mắt, vừa tức giận vừa kinh ngạc: "Cô điên rồi à?"
Tôi chẳng chút áy náy nói: "Ngại quá, tay tôi cũng run."
Thẩm Châu là cây tiền của tôi, là cục cưng lớn của tôi, anh ta có thể đụng vào sao?
Quan trọng hơn là, nếu một năm sau cơ thể Thẩm Châu vẫn không khỏe, tôi đoán mình còn phải ở bên cạnh anh.
Là một người làm công ăn lương, điều tôi ghét nhất đời này chính là tăng ca.
Bất cứ kẻ nào dám mưu toan làm hại Thẩm Châu, đều nên đi c.h.ế.t hết cho tôi!
Triệu Kiếm mất mặt như vậy trước tôi, tức giận đến nỗi giơ tay lên, trông như muốn đánh tôi.
"Anh thử động một ngón tay vào cô ấy xem?"
Thẩm Châu nâng mí mắt lên, ánh nhìn hờ hững, giọng nói càng lạnh lẽo như băng.
Rõ ràng anh đang ngồi nhưng khí chất lại mang đến cảm giác áp bức rất lớn.
Tôi sững sờ, Thẩm Châu hình như đã nổi giận?
Triệu Kiếm chửi anh, anh không giận.
Triệu Kiếm định đánh tôi thì anh lại nổi giận!
Tôi cảm động không thôi, đây chính là kiểu ông chủ tốt tuyệt vời biết quan tâm nhân viên!
Tôi thật sự yêu rồi!
Triệu Kiếm về bản chất chỉ là một kẻ nhát gan chỉ biết ăn chơi.
Đối mặt với Thẩm Châu, một người đàn ông quyết đoán trên thương trường, anh ta cảm thấy e sợ.
Triệu Kiếm cứng cổ, nói một câu: "Anh nên thấy may mắn, tôi chưa bao giờ đánh phụ nữ."
Rồi ngượng ngùng rời khỏi đó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Tôi đẩy Thẩm Châu đến phòng nghỉ, gọi tài xế mang một bộ quần áo sạch đến.
Trong lúc chờ đợi, tôi làm ướt khăn, định lau sạch vết rượu dính trên mặt anh.
"Để tôi tự làm."
Thẩm Châu nhận lấy khăn từ tay tôi.
Là ông chủ, anh thích tự mình làm mọi việc.
Tôi càng yêu hơn!
Thẩm Châu thong thả lau sạch vết rượu trên mặt, rồi mới từ từ mở miệng: "Hứa Miên, cô không cần phải làm đến mức đó vì tôi.”
“Cái thủ đoạn vụng về đó của hắn ta, tôi có rất nhiều cách để trị."
Tôi không hề suy nghĩ nói: "Làm sao mà được chứ, thấy anh bị thương tôi còn khó chịu hơn chết."
Linlin
Dù sao, nếu anh bị thương, có thể đồng nghĩa với việc tôi còn phải ở bên cạnh anh thêm một thời gian nữa.
Tôi không muốn tăng ca đâu!
Thẩm Châu nhìn tôi một cái thật sâu.
Rất lâu sau, Thẩm Châu mới nói: "Hứa Miên, tôi sẽ không phụ cô."
Giọng nói ấy rất nhẹ, cứ như lời thì thầm giữa tình nhân.
Tôi đáp lại một nụ cười rạng rỡ hết mực: "Anh đừng quên câu nói này của anh đấy nhé."
Dù sao thì, loại sinh vật như ông chủ, việc giỏi nhất chính là vẽ bánh.
10.
Không lâu sau, Thẩm Châu dùng giọng điệu như đang làm điều tốt cho tôi nói: "Hứa Miên, dạo trước cô đã đặc biệt nghỉ việc vì tôi. Tôi đã bảo trợ lý để lại một vị trí làm việc cho cô ở Tập đoàn Thẩm thị, giống như công việc trước đây của cô. Thứ hai tuần sau cô cứ đi làm đi."
Tôi: "???"
Không phải chứ, người làm công ăn lương nào lại thích đi làm cơ chứ?
Tôi nghe nói rồi, Tập đoàn Thẩm thị lương cao, phúc lợi tốt, nhưng áp lực công việc cũng lớn.
Trước kia là do tôi không có lựa chọn, bây giờ tôi chỉ muốn làm cá mặn thôi.
Tôi oán trách nhìn Thẩm Châu một cái, thầm nghĩ: Tôi đã xông pha vì anh ở bữa tiệc, anh cứ là mở miệng nói sẽ không phụ tôi, bây giờ lại là kiểu lấy oán trả ơn thế này sao?
Tôi lưu luyến nói: "Tôi đi làm rồi thì chăm sóc anh kiểu gì đây?"
Thẩm Châu cúi đầu nhìn tài liệu: "Dạo gần đây sức khỏe tôi hồi phục rất tốt, cũng nên đến công ty xem sao. Chúng ta ở cùng một tòa nhà, cô vẫn có thể giúp tôi mà."
"Nhưng mà, tôi muốn lúc nào cũng có thể nhìn thấy anh."
Thẩm Châu nhướng mày: "Cô không thể rời xa tôi đến vậy sao?"
Tôi gật đầu lia lịa như gà mổ thóc, đôi mắt to chân thành chớp chớp nhìn anh.
Để có thể làm cá mặn, chút sĩ diện này vứt đi cũng được.
Thẩm Châu quay mặt đi: "Để sau rồi nói."
Anh đẩy xe lăn rời đi, vành tai hơi đỏ.