Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
CHƯƠNG 22
Tối hôm sau, Thanh Sơn có mặt ở nhà Kim Phụng từ khá sớm. Anh nhẹ nhàng nắm lấy tay Kim Phụng rồi dẫn cô ra xe:
“Hôm nay nhất định anh sẽ tóm sống Pikachu cho em.”
Kim Phụng tủm tỉm cười:
“Anh mà bắt được nó thật sẽ có thưởng.”
Thanh Sơn nhoẻn miệng cười, cho dù phần thưởng là gì đi nữa chắc chắn cũng rơi vào tay anh.
Chủ trung tâm giải trí này chính là bạn thân với anh từ nhỏ. Nghe anh nói muốn tới cùng Kim Phụng, người bạn này lập tức cho mở cửa khu vui chơi sớm hơn dự kiến.
Không những thế, anh đã nhấn mạnh mình và bạn gái tới là để “bắt” Pikachu nên nhất định người ta đã có sắp xếp trước.
…
Vừa tới nơi, thấy khu vui chơi được trang hoàng lộng lẫy hơn mọi ngày, Kim Phụng không khỏi ngạc nhiên. Có lẽ là ngày Tết nên ông chủ cũng chịu chi hơn bình thường.
Thấy nơi nào cũng rực rỡ ánh đèn nhưng vắng bóng người qua lại, nói đúng hơn là chỉ có Thanh Sơn và cô là khách tới chơi mà thôi, Kim Phụng lẩm bẩm một mình:
“Không ai biết hôm nay mở cửa hay sao mà vắng vậy.”
Thanh Sơn nghe được những lời này liền cười thành tiếng:
“Vắng như vậy có sợ không?”
Kim Phụng lắc đầu, nói dối một câu:
“Có anh đi cùng rồi em không sợ.”
Thanh Sơn nhìn cô, ánh mắt hiện lên ý cười:
“Em sợ ma sao?”
Kim Phụng bĩu môi, cố gắng che giấu sự thật:
“Có thứ gì làm em sợ được chứ. Đến gián em còn không sợ kia mà.”
Thanh Sơn cốc nhẹ vào đầu Kim Phụng:
“Dám trêu anh.”
Kim Phụng cười khúc khích:
“Bí mật này mà được tiết lộ nhất định sẽ gây bão mạng cho mà xem.”
Nói xong, cô lập tức hắng giọng để vào vai nam MC:
“Thật vinh dự cho tôi khi được phỏng vấn cô Kim Phụng đây. Xin cô kể lại chi tiết câu chuyện mỹ nhân cứu anh hùng vừa xảy ra cách đây mấy hôm.”
Kim Phụng ngước nhìn Thanh Sơn rồi tiếp tục diễn trò:
“Vâng. Chuyện là tôi cùng đồng chí Lâm Thanh Sơn - người được mệnh danh là Lâm giáo đầu, anh hùng trong truyền thuyết của nước Y cùng vào bếp để làm mứt Tết. Ai cũng biết Lâm giáo đầu nổi tiếng với tài thét ra lửa, xì ra khói và hơn hết là không biết sợ bất cứ thứ gì. Một khi gặp phải anh, kẻ thù chỉ có thể khóc thành tiếng mà thôi.”
Lúc này, Kim Phụng lại hắng giọng:
“Xin cô đi vào trọng tâm.”
Dứt lời, Kim Phụng nhón chân, thì thầm vào tai Thanh Sơn:
“Lâm giáo đầu sợ gián.”
Nói xong, Kim Phụng liền chạy thật nhanh về phía trước để mặc cho ai kia đứng ngây người nhìn theo bóng dáng của cô.
Vẻ hoạt bát, dễ thương của Kim Phụng Thanh Sơn nhận ra ngay từ lần đầu gặp mặt, chỉ có điều bộ dạng đáng yêu vừa rồi là lần đầu anh thấy.
Cũng may anh còn giữ được tỉnh táo, nếu không đã ôm chặt lấy Kim Phụng, dùng môi mình khoá chặt môi cô để cái miệng nhỏ xinh kia không nói lời trêu chọc anh nữa.
Kim Phụng vừa chạy vừa thở hổn hển, lúc quay lại đã thấy Thanh Sơn đi tới gần.
Kim Phụng thấy mặt anh đỏ lên, tò mò hỏi:
“Anh giận em sao?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Thanh Sơn bật cười:
“Không giận.”
Kim Phụng chu môi:
“Giận tới đỏ cả mặt còn chối.”
Thanh Sơn không nói gì, chỉ kéo tay Kim Phụng đi về phía trước. Anh đỏ mặt không phải vì giận, cũng chẳng phải do đuổi theo cô tới nơi này. Tất cả là do những suy nghĩ trong lòng anh mà ra.
Đột nhiên Kim Phụng hô lớn khi đi qua ngã ba:
“Đi về phía đó là sân trượt băng. Đi gắp thú bông phải rẽ trái cơ.”
Thanh Sơn tủm tỉm cười:
“Qua đó hạ nhiệt.”
Kim Phụng lắc đầu như trống bỏi:
“Em sợ lắm. Em chưa từng tới đó bao giờ.”
Thanh Sơn cười thành tiếng:
“Đến gián còn không sợ kia mà.”
Nói xong, anh dẫn cô vào bên trong sân băng.
Kim Phụng ngạc nhiên khi dưới ánh đèn lấp lánh kia là sàn trượt băng được đông đá từ nước cùng hệ thống làm lạnh chuyên dụng. Cô mở to hai mắt nhìn xung quanh một lượt. Xem ra nơi này lớn hơn so với những gì cô hình dung.
Lúc này, Thanh Sơn cảm thấy dễ chịu hơn vì hơi lạnh trong sân băng, anh nói:
“Đây là sân băng được thiết kế theo đúng chuẩn quốc tế, có thể sử dụng để tổ chức các cuộc thi trượt băng nghệ thuật đó.”
Nói xong, anh quay sang nhìn Kim Phụng thì thấy cô đang run lên vì lạnh.
Thanh Sơn vội cởi áo khoác ngoài của mình mặc thêm cho Kim Phụng rồi ngồi xuống đeo giày trượt băng giúp cô. Anh mỉm cười:
“Để anh dẫn em đi vài vòng sau đó bọn mình qua khu gắp thú bông.”
Kim Phụng được mặc thêm áo ấm, sắc mặt cũng khá hơn:
“Anh không thấy lạnh à?”
Thanh Sơn nhìn cô bằng ánh mắt dịu dàng. Cô gái này bắt đầu để ý tới anh rồi sao?
Thanh Sơn ghé sát vào tai Kim Phụng, nhỏ giọng nói:
“Họ gọi anh là Ice Bear.”
Kim Phụng mở to hai mắt:
“Họ?”
Thanh Sơn đưa tay lên miệng, ra hiệu cho Kim Phụng giữ yên lặng:
“Không thể tiết lộ thêm.”
Kim Phụng khẽ gật đầu, nói một tiếng:
“Vâng.”
Tất nhiên là cô hiểu Lâm Thanh Sơn có những bí mật của riêng mình. Anh nói cho cô mật danh này ắt hẳn là cực kỳ tin tưởng nên mới vậy.
Thanh Sơn mỉm cười, quay sang nói với Kim Phụng:
“Vì em đã thực sự bước vào thế giới của Lâm Thanh Sơn, em sẽ không còn đường lui đâu.”
Kim Phụng ngước nhìn anh, đưa tay kề vào cổ mình giống nhân vật trong phim kiếm hiệp:
“Có phải là làm lộ bí mật chỉ còn nước…” Vừa nói Kim Phụng vừa làm hành động giống như dùng kiếm cứa vào cổ mình.
Thanh Sơn bật cười, xem ra cô bị anh doạ sợ rồi.
Thế giới mà anh muốn nhắc tới là trái tim của anh kìa. Kim Phụng đã khiến nó thổn thức, không ngần ngại mà mở rộng cánh cửa để chào đón chủ nhân của mình.
Chỉ cần cô đồng ý, anh sẽ dùng cả phần đời còn lại che chở và bảo vệ cho cô.