Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

CHƯƠNG 40

Kim Phụng bật cười:

“Anh vừa tỉnh đã lại nói mê rồi. Anh là kĩ thuật viên ở Đông Phương hay sao mà biết được?”

Nói xong, cô đi về phía Thanh Sơn, cầm lấy bát cơm trên tay anh.

“Ai cho phép anh ăn?”

Thanh Sơn cười thành tiếng nhưng cơn đau đột nhiên truyền tới khiến anh nhíu mày.

“Em muốn để anh c.h.ế.t đói sao?”

Kim Phụng vội lắc đầu:

“Người ốm nên ăn cháo, uống sữa. Ai lại ăn cơm rang như vậy.”

Thanh Sơn nhìn cô, ánh mắt hiện lên ý cười.

“Em thấy anh bị đạn găm vào ruột sao mà không được ăn cơm? Hơn nữa chính em nói cơm rang này đầy đủ dưỡng chất.”

Dứt lời, Thanh Sơn đưa tay về phía Kim Phụng.

“Anh muốn ăn cơm rang Dương Châu.”

Kim Phụng đặt bát cơm ra xa rồi nói:

“Không được. Em đang nấu cháo rồi. Anh chờ thêm một lát nữa đi.”

Nói xong, Kim Phụng ngồi ra xa, ăn nốt chỗ cơm một cách ngon lành.

Thanh Sơn tủm tỉm cười.

“Từ trước tới giờ anh chưa từng ăn cháo hay uống sữa bò. Anh chỉ thích ăn cơm thôi.”

Kim Phụng mở to hai mắt:

“Vậy lúc ăn dặm thì sao? Anh cũng ăn cơm luôn hả?”

Thanh Sơn khẽ gật đầu.

“Nghe mẹ kể lại, anh bò tới mâm cơm rồi tự mình bốc ăn.”

Kim Phụng chưa từng nghe thấy mấy chuyện lạ lùng kiểu này. Cô còn tưởng rằng đứa trẻ nào cũng ăn bột, cháo trước khi biết ăn cơm.

Cô im lặng, nghiêm túc suy nghĩ. Có khi nào anh “khác người” từ bé nên giờ mới như vậy hay không?

Rõ ràng bị thương tới mức hôn mê mà tỉnh dậy lại đòi ăn cơm rang.

Thanh Sơn nhìn cô, tiếp lời:

“Vì anh thích ăn cơm nhà nên sau này em có thể yên tâm. Anh đảm bảo với em không có chuyện anh léng phéng bên ngoài, chỉ một lòng một dạ với em mà thôi.”

Kim Phụng tiến lại gần, lấy tay đặt lên trán Thanh Sơn:

“Không sốt. Sao lại nói như mê sảng vậy?”

Thanh Sơn nhẹ nhàng nắm lấy tay cô:

“Em nghĩ anh đang đùa à?”

Kim Phụng cao giọng:

“Không đùa thì anh định làm gì? Đừng nói với em rằng anh trúng đạn rồi tự nhiên thay đổi nhé. Em không tin đâu.”

Thanh Sơn lấy điện thoại ở gần đó, nhấn số gọi cho kĩ thuật viên ở trung tâm thương mại Đông Phương.

“Chiếu lại video cho tôi. Nhớ “chèn phụ đề” đấy.”

Dứt lời, hình ảnh chim phượng hoàng hiện ra. Sau đó là những trái tim màu hồng cùng dòng chữ “Trần Kim Phụng, anh yêu em.” xuất hiện trên màn hình lớn của toà nhà cao nhất thành phố S.

Thanh Sơn nhìn sâu vào mắt cô:

“Đoạn video đó dành riêng cho một cô gái tên Trần Kim Phụng.”

Kim Phụng đứng hình trong giây lát, nhất thời không thể “tiêu hoá” nổi tin này.

Dẫu rằng Thanh Sơn chỉ đang chứng minh cho thiên hạ thấy anh yêu thương “vợ” mình nhưng Kim Phụng cảm nhận nhịp tim tăng vọt.

Có cần phải khoa trương như vậy hay không?

Vẫn biết anh và cô sẽ chẳng có kết quả gì nhưng tại sao ngay lúc này cô lại không ngừng hy vọng?

Kim Phụng ấp úng:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

“Anh… đùa như vậy không hay đâu.”

Thanh Sơn nhìn cô, ánh mắt chất chứa yêu thương.

“Kim Phụng. Lần này anh không hề lừa em.”

Kim Phụng không dám nhìn vào anh. Cô tìm cách gỡ tay mình ra nhưng Thanh Sơn vẫn giữ chặt khiến Kim Phụng bối rối.

“Anh… có cần em gọi bác sĩ không?”

Thanh Sơn lắc đầu.

Người anh muốn gọi không phải là bác sĩ mà là “đồng phạm” của mình kìa.

Anh bấm số của Thiên Minh, bật loa ngoài để Kim Phụng có thể nghe được nội dung cuộc hội thoại.

Chẳng ngờ sau vài lần đổ chuông mới có người nghe máy mà giọng nói lại là của Tuấn Hải.

“Lâm Thanh Sơn. Trời đánh còn tránh miếng ăn. Ông đây đang “ăn”, gọi cái gì mà gọi?”

Khụ… khụ…

Kim Phụng không nhịn được mà ho lên vài tiếng.

Tuấn Hải lập tức đổi giọng.

“Em dâu à? Cuối cùng thì ngày này cũng đến. Em yên tâm đi. Lâm Thanh Sơn là của em. Của một mình em.”

Thanh Sơn hắng giọng.

“Kim Phụng là chị dâu của mấy người.”

Tuấn Hải cười thành tiếng.

“Tôi với ông ai là lão đại còn chưa ngã ngũ. Dựa vào cái gì mà nhận vế trên vậy hả?”

Kim Phụng run run:

“Anh Tuấn Hải. Thiên Minh đâu ạ?”

Tuấn Hải quên mất mình đang chiếm sóng của người yêu, anh tủm tỉm cười, đưa điện thoại sát vào Thiên Minh.

“Em nói cho Phụng hiểu đi.”

Thiên Minh thở hổn hển, cố gắng nói lớn.

“Bà đừng giận tôi. Tôi… chỉ làm việc cho anh Sơn thôi.”

Thiên Minh vừa dứt lời, Tuấn Hải lại “chiếm sóng”.

“Giờ thì em dâu hiểu chưa? Thằng bên cạnh nó lừa em đấy. Nó vừa gặp đã yêu nên không từ thủ đoạn. Đăng ký kết hôn của em cũng là thật đó. Nó hứa sau khi có giấy sẽ cho bọn anh bung lụa.”

Nói xong, Tuấn Hải hôn vào má Thiên Minh “chụt” một cái.

“Giờ thì hai người tự giải quyết với nhau đi. Anh bận rồi.”

Thanh Sơn còn chưa kịp tắt điện thoại đã nghe tiếng Tuấn Hải vọng ra:

“Round 2.”

Kim Phụng mặt mũi đỏ bừng còn Thanh Sơn thì tủm tỉm cười.

“Em nghe thấy hết rồi chứ?”

Kim Phụng không biết phải nói gì vào lúc này. Thực sự có quá nhiều thông tin khiến cô choáng ngợp.

Thấy Kim Phụng im lặng, Thanh Sơn bày ra dáng vẻ nũng nịu:

“Đừng giận anh. Anh thấy người ta không thích mình nên mới giăng thiên la địa võng.”

Kim Phụng quay sang nhìn Thanh Sơn:

“Anh bỏ tay em ra rồi nói.”

Thanh Sơn vội lắc đầu:

“Nếu em còn chưa chịu nhận chồng anh sẽ không buông tay đâu.”

Đột nhiên Thanh Sơn nhíu mày rồi la lên oai oái.

“Đau… Đau quá.”

Kim Phụng lo lắng, cúi người kiểm tra vết thương của Lâm Thanh Sơn thì ai đó đã nhanh tay kéo cô ngồi xuống bên cạnh mình.

“Bà xã, anh yêu em.”