Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
CHƯƠNG 44
Thấy gương mặt Lâm Thanh Sơn gần kề, Kim Phụng liền nhoẻn miệng cười.
Mới biết người trong lòng anh là cô mà đã mơ với chả mộng, không những thế còn nhất định là cảnh hai người nằm sát bên nhau trên giường lớn.
Kim Phụng vươn tay xoa lên cơ n.g.ự.c rắn chắc của Lâm Thanh Sơn.
Hôm qua, cô tranh thủ ngắm anh một chút nên hiện tại mới có giấc mộng quá đỗi chân thực này.
Có lẽ cần “thử” thêm mấy “múi sầu” nữa. Chẳng mấy khi có giấc mơ xịn sò như vậy.
Kim Phụng tủm tỉm cười, lấy ngón tay đ.â.m đâm, chọc chọc vào cơ bụng của Lâm Thanh Sơn khiến người nào đó lập tức tỉnh giấc.
Giọng nói trầm khàn của anh vang lên bên cạnh Kim Phụng:
“Có thích không?”
Kim Phụng gật đầu lia lịa như gà mổ thóc, khoé môi khẽ cong lên tỏ rõ vẻ hài lòng.
Thanh Sơn thấy vậy liền mỉm cười, lấy tay xoa nhẹ lên tóc của Kim Phụng:
“Tiếp tục đi.”
Nghe thấy những lời này, Kim Phụng giật mình, vội vàng thu tay lại.
Tại sao cảm giác vừa rồi lại chân thực tới vậy?
Chẳng lẽ không phải là mơ?
Tốt nhất là tiếp tục nằm im, giả vờ say giấc. Như vậy, ít nhất cô cũng chỉ mắc tội tự ý trèo lên giường của Thanh Sơn mà thôi.
Thấy hành động nằm im giả c.h.ế.t của Kim Phụng, Thanh Sơn cười thành tiếng:
“Em nghĩ mình đang mơ à? Thì ra trong giấc mơ ai kia rất mạnh bạo, không hề mang dáng vẻ ngại ngùng giống như lúc tỉnh.”
Dứt lời, anh đưa tay véo nhẹ một cái vào má Kim Phụng:
“Mở mắt ra nhìn anh.”
Cảm giác đau đớn truyền đến từ má khiến cho Kim Phụng hiểu những chuyện vừa xảy ra là sự thật.
Cô thực sự ngủ cùng một giường với Lâm Thanh Sơn, không những thế còn tranh thủ tấn công cơ bụng sáu múi của người ta.
Hiện tại cô mà mở mắt ra nhất định sẽ bị Thanh Sơn hỏi tội.
Không thấy Kim Phụng đáp lời, Thanh Sơn thì thầm vào tai cô:
“Anh đếm từ một tới ba, nếu còn không mở mắt thì đừng có trách anh đấy. Một… Hai…”
Dứt lời, anh dùng toàn bộ thân thể nam tính áp lên người của Kim Phụng khiến cô bất ngờ, la lớn:
“Anh còn chưa đếm đến ba mà.”
Thanh Sơn nhìn cô, ánh mắt hiện lên ý cười.
“Anh thực sự không đợi được.”
Kim Phụng ấp úng:
“Đợi… đợi cái gì chứ?”
Thanh Sơn nhìn cô bằng ánh mắt dịu dàng, say đắm.
“Đợi tới khi em là của anh.”
Kim Phụng xấu hổ, không dám đối mặt với Thanh Sơn. Vừa rồi, cô như bị mê hoặc bởi ánh mắt và giọng nói của anh, thiếu chút nữa bản thân Kim Phụng đã mất kiểm soát.
Kim Phụng rúc đầu vào lồng n.g.ự.c của Thanh Sơn, không cho anh thấy vẻ mặt của mình lúc này. Cô nhỏ giọng nói:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
“Tối qua em mơ ngủ, tưởng anh là mẹ và Kim Ngân. Em… em xin lỗi.”
Thanh Sơn tủm tỉm cười. Nếu chỉ nhầm anh là mẹ và Kim Ngân thì cũng không tới nỗi nào. Chỉ có điều Kim Phụng còn nhầm anh với cái gối ôm hình củ cà rốt.
Nói ra thì khá buồn cười nhưng anh thực sự ghen với củ cà rốt đó.
Trên giường của Kim Phụng ở nhà ba mẹ vốn để một chiếc gối ôm hình củ cà rốt rất lớn. Theo lời của Kim Ngân thì Kim Phụng rất thích nó, tối nào cũng ôm ôm ấp ấp. Chính vì vậy khi cô chuyển tới đây, mặc dù Thanh Sơn bài trí đồ đạc trong phòng giống hệt ở nhà cô nhưng anh quyết không mua về cái gối ôm đó.
Thanh Sơn lấy tay giữ chặt Kim Phụng, khiến cô nhìn thẳng vào anh:
“Từ giờ không được nghĩ tới củ cà rốt kia nữa. Gối ôm ba mươi sáu độ tám này luôn sẵn sàng để em sử dụng.”
Hai má Kim Phụng đỏ bừng, không biết phải đáp lại ra sao.
Ngủ cũng đã ngủ rồi, ôm ấp hay gác chân gì đó xác thực cũng có. Xem ra với tốc độ này chẳng mấy mà anh và cô có bé bi như lời hứa với ba mẹ hai bên.
Kim Phụng nhỏ giọng nói:
“Em xin lỗi. Anh đang bị thương mà em lại…”
Thanh Sơn nhẹ nhàng nắm lấy tay Kim Phụng:
“Ngốc ạ. Được vợ ôm như vậy anh vui lắm.”
Nói xong, Thanh Sơn tiếp lời:
“Em nhìn xem. Có hơi vợ anh hồi phục nhanh chưa này?”
Kim Phụng còn chưa kịp kiểm tra vết thương của Thanh Sơn thì có tiếng điện thoại vang lên.
Thanh Sơn lập tức nghe máy:
“Chú gọi con sớm thế ạ?”
Từ phía đầu dây bên kia, giọng nói của chú Phúc vang lên:
“Khụ… khụ… cậu chủ à. Tôi bấm chuông cửa tới rời cả tay. Cậu cố tình tắt chuông đúng không? Tôi tới để kiểm tra vết thương cho cậu.”
Kim Phụng nghe những lời này liền nói:
“Chú để con mở cửa.”
Chú Phúc không nhịn được mà cười thành tiếng:
“Xem ra tôi tới không đúng lúc rồi.”
Kim Phụng vội xua tay:
“Có gì mà không đúng lúc ạ? Con đang cho anh Sơn uống nước. Con xuống nhà ngay đây.”
Chú Phúc cười lớn:
“Hiện tại giọng nói của mợ rất khác thường, đảm bảo “vật nặng” không dưới bảy mươi tám ký đang ở trên người mợ.”
Kim Phụng ngẩn người trong giây lát.
Thanh Sơn nhìn vẻ ngây ngốc của Kim Phụng liền tủm tủm cười, nói nhỏ vào tai cô:
“Anh nặng bảy mươi chín ký.”
Nói xong, Thanh Sơn tiếp lời:
“Chú Phúc có biệt tài “nghe nhạc hiệu, đoán chương trình” nên có thể đoán trúng như vậy cũng là bình thường.”
Kim Phụng đẩy Thanh Sơn ra, chạy vội xuống dưới nhà, không thể để chú Phúc chờ thêm. Hơn nữa, Thanh Sơn cũng cần được kiểm tra vết thương.
Kim Phụng vừa đi khuất, Thanh Sơn liền tủm tỉm cười, nói với chú Phúc:
“Lát nữa chú đừng trêu vợ con. Phụng hay xấu hổ.”
Chú Phúc khẽ gật đầu. Đương nhiên ông không muốn tiền lương của mình không cánh mà bay.