Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
CHƯƠNG 45
Sau khi được chú Phúc “gia cố” vết thương, Thanh Sơn cảm thấy tự tin hơn rất nhiều.
Nếu chỉ là đau thì Thanh Sơn chịu đựng được nhưng lỡ như tại bữa tiệc anh buộc phải vận động mạnh rồi vết thương rỉ m.á.u sẽ khiến bản thân gặp chuyện không hay.
Cho dù trước kia anh không sợ trời cũng chẳng sợ đất nhưng hiện tại ở bên anh còn có Kim Phụng, anh không thể để cô đối mặt với nguy hiểm.
…
Tối hôm đó, Trần Quốc Việt lái xe đưa Thanh Sơn và Kim Phụng tới buổi tiệc ở một khách sạn năm sao tại thành phố S.
Vừa đặt chân tới nơi, Kim Phụng liền bị không khí ở đây làm cho choáng ngợp.
Thanh Sơn nhẹ nhàng nắm lấy tay Kim Phụng:
“Có anh ở đây rồi.”
Kim Phụng mỉm cười, khẽ nói một tiếng:
“Vâng.”
Cô khoác tay Thanh Sơn, đi theo anh chào hỏi những người có mặt ở đó. Tuy rằng có chút căng thẳng nhưng Kim Phụng vẫn cố gắng nở nụ cười thật tươi.
Đúng lúc này, một vị phu nhân trung tuổi tiến tới gần Kim Phụng và Thanh Sơn. Kim Phụng nhoẻn miệng cười, nhận ra người quen của mình. Cô khẽ cúi đầu:
“Cháu chào cô.”
Thanh Sơn mỉm cười:
“Cô Tuyết.”
Bà Tuyết nhìn qua Thanh Sơn và Kim Phụng:
“Lúc gặp cháu ở lớp học làm bánh cổ truyền cô đã có ấn tượng rồi. Thật không ngờ chúng ta lại có duyên như vậy.”
Thanh Sơn quay sang giới thiệu với Kim Phụng:
“Cô Tuyết là vợ của đại tá Lâm.”
Kim Phụng còn chưa kịp nói gì thì bà Tuyết đã nắm lấy tay cô:
“Không biết trung tá Sơn có thể để Kim Phụng đi cùng bà già này một lát được không?”
Thanh Sơn khẽ gật đầu:
“Vâng ạ.”
Nói xong, anh nhìn qua Kim Phụng một lượt:
“Anh tới chào hỏi thiếu tướng Tuấn Khải một chút. Xong việc anh sẽ quay lại tìm em ngay.”
Bà Tuyết nghe vậy liền tủm tỉm cười:
“Xem ra người ta không nỡ rời xa cháu dù chỉ trong chốc lát.”
Kim Phụng có chút ngại ngùng, vội đổi chủ đề:
“Cô tìm cháu có việc gì ạ?”
Bà Tuyết cười thành tiếng:
“Có món bánh này rất ngon nên cô muốn cháu cùng thưởng thức.”
…
Trong lúc Thanh Sơn nói chuyện cùng thiếu tướng Tuấn Khải thì một cô gái xinh đẹp trong bộ váy đỏ quyến rũ đi tới gần hai người bọn họ.
“Ba.”
Thiếu tướng Tuấn Khải mỉm cười:
“Linh Nhi. Đây là trung tá Lâm Thanh Sơn mà ba đã nói với con.”
Linh Nhi nhìn Thanh Sơn, hai má ửng đỏ:
“Chào anh.”
Thanh Sơn khẽ gật đầu, chào hỏi cho phải phép:
“Chào cô.”
Dứt lời, anh quay sang nói với thiếu tướng Tuấn Khải:
“Xin phép thiếu tướng. Vợ tôi lần đầu tới dự tiệc nên chưa quen ai. Tôi tới chỗ cô ấy một lát.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Thanh Sơn vừa rời đi, Linh Nhi đã phụng phịu:
“Vậy mà ba nói Lâm Thanh Sơn chưa có bạn gái.”
Thiếu tướng Tuấn Khải khẽ thở dài.
Quả thực ông ta muốn giới thiệu con gái mình với Lâm Thanh Sơn nhưng đáng tiếc vừa mới biết tin anh đã lập gia đình. Nếu có người tài giỏi như vậy phò tá, ông ta khác nào hổ mọc thêm cánh.
Hiện tại, ông ta còn đang nghi ngờ chính Thanh Sơn là người đột nhập căn phòng bí mật trong dinh thự của mình. Tuy rằng không mất tài liệu gì nhưng có dấu vết bị xáo trộn.
Hơn nữa, nghe thuộc hạ ngầm đi theo bảo vệ cho ông ta kể lại, thân thủ người đột nhập không phải hạng xoàng. Nói đúng hơn người này có nét gì đó giống với Lâm Thanh Sơn, mặc dù bị thương nhưng vẫn có thể thoát khỏi dinh thự an toàn.
Ngày hôm nay, tận mắt thấy Lâm Thanh Sơn khoẻ mạnh, bình thường, thiếu tướng Tuấn Khải có chút bất ngờ. Lẽ nào mọi suy đoán của ông ta là sai? Thanh Sơn thực sự đi công tác về là tới quán ăn nhậu cùng Trần Quốc Việt?
Trong lúc cha mình còn đang suy tư, Linh Nhu đã theo sau Thanh Sơn.
Nói rằng vừa gặp đã yêu cũng không đúng nhưng cô ta thực sự có cảm tình với anh. Ngoài ra, Linh Nhi tò mò về vợ của Lâm Thanh Sơn. Không biết cô gái may mắn nào lại chiếm được trái tim của anh hùng trẻ tuổi.
Tận mắt thấy Thanh Sơn chăm sóc cho Kim Phụng, Linh Nhi cảm thấy khó chịu trong lòng.
Kim Phụng xinh đẹp thật đấy nhưng nếu chỉ là một đoá hoa tàn, Thanh Sơn có còn quan tâm như vậy hay không?
Linh Nhi khẽ nhếch môi cười, âm thầm tính toán kế hoạch của riêng mình.
Đúng lúc này, một người phụ nữ đứng gần đó lên tiếng:
“Tiểu thư Linh Nhi. Thật hân hạnh.”
Linh Nhi vội lấy lại dáng vẻ của một đại tiểu thư chính hiệu, khẽ gật đầu, mỉm cười:
“Cháu chào cô.”
Người phụ nữ kia nắm tay Linh Nhi, làm ra vẻ thân thiết:
“Nghe danh con gái thiếu tướng Tuấn Khải đã lâu, nay mới được gặp mặt. Quả thực như hoa như ngọc.”
Bà Tuyết nghe vậy tủm tỉm cười,
Xem ra có người lại muốn bợ đỡ tiểu thư Linh Nhi rồi đây. Có ai là không biết thiếu tướng chỉ có một người con gái này. Tuy rằng cô ta xinh đẹp nhưng tính tình lại kiêu căng, hợm hĩnh. Nếu so với Kim Phụng thì còn thua xa. Bà sống tới ngần này tuổi rồi, có gì là không đoán được. Cô gái có tên Linh Nhi kia chắc hẳn có ý với Lâm Thanh Sơn.
Bà Tuyết khẽ thở dài. Chỉ trách trung tá Sơn quá nổi bật nên giờ người ta mới mò tới tận nơi thế này.
Linh Nhi mỉm cười, nhìn thẳng vào mắt Kim Phụng:
“Chào cô. Tôi là Linh Nhi. Cô là vợ của trung tá Sơn sao?”
Kim Phụng khẽ gật đầu, chưa kịp đáp lại liền nôn khan vài cái.
Bà Tuyết mở to hai mắt, vui mừng mà hô lớn:
“Trời ơi. Phụng có thai rồi hả cháu? Thảo nào hôm nay mặc váy giấu vòng eo.”
Kim Phụng tựa vào Thanh Sơn, khẽ lắc đầu:
“Cháu không biết. Tự nhiên thấy vòng hai to ra nên cháu mặc vậy cho đỡ xấu hổ.”
Dứt lời cô lại tiếp tục nôn khan.
Lâm Thanh Sơn nhẹ nhàng ôm lấy Kim Phụng rồi quay sang Linh Nhi:
“Xin lỗi cô. Kim Phụng nhà tôi gần đây hay có phản ứng như vậy. Có lẽ tại mùi nước hoa cô dùng quá hắc.”
Bà Tuyết cười thành tiếng:
“Vậy là có tin vui rồi. Chúc mừng. Chúc mừng.”
Hai mắt Thanh Sơn sáng lên:
“Thật vậy hả cô?”
Bà Tuyết tủm tỉm cười:
“Trung tá đã thấy bà già này nói sai bao giờ chưa?”
Nói xong, bà Tuyết quay sang nói với Linh Nhi:
“Xin lỗi. Tiểu thư có thể tới bàn khác được hay không? Chúng ta cũng nên ưu tiên bà bầu một chút phải không tiểu thư?”
Linh Nhi trừng mắt nhìn bà Tuyết. Chẳng ngờ có người dám không coi cô ta ra gì.
Thanh Sơn mỉm cười:
“Đây là bữa tiệc của thiếu tướng Tuấn Khải. Người nên đi là bọn cháu. Kim Phụng có thai, sức khoẻ không tốt. Cháu sẽ xin phép thiếu tướng.”
Dứt lời, Thanh Sơn và Kim Phụng đứng lên tạm biệt những người có mặt ở đó rồi rời đi.
Bà Tuyết nhìn theo hai người bọn họ, thầm ngưỡng mộ tình cảm Thanh Sơn dành cho Kim Phụng. Đàn ông đâu cần làm việc gì to tát, chỉ cần biết nghĩ tới nửa kia đã khiến cho người phụ nữ của mình cảm thấy hạnh phúc rồi.