Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

CHƯƠNG 46

Kim Phụng tủm tỉm cười. Xem ra việc cô dành thời gian lên mạng tìm hiểu thông tin về phụ nữ trong thời kỳ mang thai không uổng phí công sức chút nào.

Linh Nhi kia rõ ràng biết Lâm Thanh Sơn là “hoa có chủ” mà vẫn có ý đập chậu cướp bông. Thực sự quá trơ trẽn rồi.

Tuy xinh đẹp nhưng cách hành xử của Linh Nhi thật chẳng ra sao. Ánh mắt cô ta nhìn Thanh Sơn thực sự khiến Kim Phụng cảm thấy khó chịu.

Giả sử Kim Phụng và Thanh Sơn chỉ là vợ chồng trên danh nghĩa cũng không thể ủng hộ người như vậy đến với anh, huống hồ hiện tại hai người họ đã chính thức thành đôi. Làm sao Kim Phụng để cho Linh Nhi tiếp cận Thanh Sơn như vậy chứ.

Thanh Sơn nhìn Kim Phụng, khoé môi khẽ cong lên:

“Anh tưởng rằng tới lúc khiêu vũ chúng ta mới ra về kia mà?”

Kim Phụng xị mặt:

“Anh còn muốn ở lại để nói chuyện cùng cô Linh Nhi đó đúng không? Vậy thì anh xuống xe đi. Quốc Việt đưa em về là được rồi.”

Thanh Sơn cười thành tiếng. Trước kia, anh chưa từng được chứng kiến Kim Phụng ghen. Xem ra lần này bị thương lại có cái hay, vừa được vợ lại thấy dáng vẻ con nhím xù lông của ai kia.

Thanh Sơn xua tay:

“Không dám, không dám.”

Trần Quốc Việt đang tập trung lái xe ra khỏi cổng khách sạn, thấy bị gọi tên liền giật mình.

Đang yên đang lành bị nhắc đến có vẻ không phải chuyện tốt. Anh vội vàng nhấn nút khiến tấm màn ngăn giữa khoang lái và ghế phía sau được kéo lên.

Thanh Sơn hài lòng:

“Giờ chỉ còn hai đứa mình. Em nói thật đi. Em ghen đúng không?”

Kim Phụng cao giọng:

“Ai thèm ghen. Em sợ anh ở tiệc lâu sẽ mệt nên mới làm vậy thôi.”

Thanh Sơn lấy tay xoa lên mái tóc dài như sóng nước của Kim Phụng. Anh nhẹ nhàng nắm lấy tay cô, đặt bàn tay mềm mại đó lên n.g.ự.c trái của mình.

“Anh không rõ bản thân có thể sống được bao lâu nhưng anh biết chỉ cần trái tim này còn đập, anh sẽ luôn hướng về phía em.”

Nghe những lời từ tận đáy lòng của Thanh Sơn, Kim Phụng thấy nhịp tim của mình tăng vọt. Không những thế, da mặt cô cũng dần nóng lên.

Kim Phụng vội vàng thu tay về, áp vào hai má.

Thanh Sơn thấy hành động này của cô liền mỉm cười:

“Mặt đỏ chứng tỏ yêu anh.”

Không đợi Kim Phụng kịp phản ứng, Thanh Sơn đã cúi người hôn lên môi cô.

Đúng lúc này tấm màn ngăn được hạ xuống. Trần Quốc Việt lỡ nhìn thấy cảnh không nên thấy liền nhắm tịt hai mắt.

“Á… Em không thấy gì hết. Không thấy gì hết.”

Thanh Sơn cười thành tiếng:

“Muốn về chầu tiên tổ cả đám hay sao mà nhắm mắt?”

Trần Quốc Việt nghe vậy liền giật mình, hai mắt mở to:

“Em chỉ muốn hỏi anh chị định về nhà hay tới quán nào đó dùng bữa? Dù sao cả hai vẫn chưa có gì vào bụng.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Kim Phụng xấu hổ, khẽ nép vào người Thanh Sơn, nhỏ giọng nói:

“Về nhà được không anh?”

Thanh Sơn bật cười:

“Cậu nghe chị dâu nói rồi chứ?”

Trần Quốc Việt gật đầu lia lịa như gà mổ thóc:

“Vâng ạ.”

Dứt lời, Trần Quốc Việt lại kéo tấm chắn lên.

Vừa rồi đột nhiên thấy cảnh hôn hít ở cự ly gần, hiện tại mắt đã bắt đầu ngưa ngứa. Có khi nào là lên lẹo không ta?

Trời ơi. Sắp tới hội thao quân sự mà mắt mũi tèm nhem thì chỉ được cái “dải rút” thôi. Vẫn biết Lâm Thanh Sơn mà tham gia thì những người khác chỉ còn nước hít khói nhưng vị trí thứ hai cũng đáng để cạnh tranh mà.

Ngay sau khi đưa Kim Phụng và Thanh Sơn trở về căn hộ riêng ở trung tâm thành phố, Trần Quốc Việt vội vàng lục lại những bài thuốc gia truyền đã đọc ở trên mạng nhằm chữa lẹo mắt.

Còn chưa thấy bài thuốc nào khả thi thì điện thoại đã đổ chuông. Trần Quốc Việt lập tức nghe máy.

“Dạ. Cháu chào ông.”

Từ phía bên kia, giọng nói của ông nội Thanh Sơn vang đến:

“Có thật là Kim Phụng nhà ta có thai rồi hay không? Cháu nghe được từ đâu vậy?”

Trần Quốc Việt kể lại mọi chuyện xảy ra trong bữa tiệc cho ông nội Thanh Sơn.

Mặc dù Quốc Việt là thuộc hạ của Thanh Sơn nhưng thân phận đâu chỉ có vậy, anh còn là “tình báo” của ông cụ nhà họ Lâm. Tin này nhất định khiến cụ vui mừng rồi thưởng lớn cho anh cũng nên. Nghĩ tới đây, Trần Quốc Việt liền tủm tỉm cười, thả hồn theo những tiếng “ting ting” trong tưởng tượng.

Sau khi nói chuyện với Trần Quốc Việt nhằm xác thực thông tin, ông nội của Thanh Sơn liền sai người mang đồ tẩm bổ tới cho Kim Phụng.

Nhìn đám đồ được xếp ngay ngắn trên bàn, Kim Phụng lo tới nỗi mồ hôi vã ra như tắm.

Thanh Sơn nhoẻn miệng cười:

“Tai mắt của ông ở khắp nơi. Huống hồ bữa tiệc lớn như vậy nhất định sẽ có người bàn ra tán vào.”

Kim Phụng bất an:

“Em phải làm gì bây giờ? Chuyện tới tai ông bà rồi.”

Thanh Sơn tiến tới, ôm lấy Kim Phụng từ phía sau, thì thầm vào tai cô:

“Biến giả thành thật.”

Kim Phụng mở to hai mắt, quay lại nhìn Thanh Sơn.

“Thật với giả cái gì chứ?”

Lâm Thanh Sơn cười thành tiếng.

“Muốn có bầu thì phải gieo hạt.”

Nói xong, anh chỉ vào tô mì nóng hổi trên bàn:

“Có thực mới vực được đạo. Ăn no sẽ có sức bàn tính chuyện làm vườn.”