Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Những ngày sau đó, Tùng vẫn giữ thái độ xa cách. Anh ấy trở lại với những cuộc hẹn hò chóng vánh, những lý do bận rộn không thuyết phục. Tôi nhận ra, anh ấy đang cố tình né tránh tôi, né tránh những cuộc nói chuyện nghiêm túc về tương lai. Mối quan hệ của chúng tôi giống như một sợi dây đàn đã quá căng, chỉ chờ một lực tác động nhỏ là sẽ đứt đoạn.
Bạn bè tôi bắt đầu nhận ra sự thay đổi. Linh, sau đám cưới của cô ấy, thường xuyên gọi điện hỏi han. Cô ấy nói: “Mai, dạo này em sao vậy? Thấy em cứ lơ đãng thế nào ấy. Có chuyện gì với Tùng à?”.
Tôi chỉ mỉm cười nhẹ, giọng tôi bình thản đến lạ: “Không có gì đâu Linh. Em đang bận chút chuyện gia đình”. Tôi không muốn kể cho Linh nghe về những rạn nứt trong mối quan hệ của tôi và Tùng. Tôi không muốn bất cứ ai thương hại tôi, hay phán xét anh ấy.
Tôi bắt đầu dành thời gian cho những việc khác. Tôi đi làm, về nhà, và dành phần lớn thời gian rảnh rỗi để chuẩn bị cho một sự kiện quan trọng. Một sự kiện mà tôi đã ấp ủ từ rất lâu, một sự kiện mà tôi biết sẽ thay đổi cuộc đời mình, nhưng không phải theo cái cách mà Tùng vẫn tưởng tượng.
Tôi tìm kiếm các mẫu váy cưới, không phải cho tôi, mà cho một người khác. Tôi liên hệ với các nhà cung cấp dịch vụ tiệc cưới, lên danh sách khách mời, chọn địa điểm. Tất cả đều diễn ra một cách thầm lặng, không có sự góp mặt của Tùng. Anh ấy quá bận rộn với những cuộc vui riêng, quá vô tâm để nhận ra những gì đang diễn ra xung quanh tôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Một buổi tối, khi tôi đang ngồi trước màn hình máy tính, duyệt qua những bức ảnh về một địa điểm tổ chức tiệc cưới ngoài trời lãng mạn, Tùng bất ngờ gọi điện thoại. Giọng anh ấy có vẻ hối lỗi, xen lẫn chút bất cần: “Em à, anh xin lỗi. Dạo này anh bận quá. Tối nay mình đi ăn nhé, anh bù đắp cho em”.
Tôi im lặng một lát. Tôi nhìn vào màn hình máy tính, nhìn những hình ảnh đẹp đẽ của một lễ cưới trong mơ. Tôi tự hỏi, liệu anh ấy có bao giờ thực sự mơ về một lễ cưới như thế với tôi không? Hay đó chỉ là những lời hứa hão huyền, những câu nói gió bay?
Tôi trả lời, giọng tôi vẫn giữ vẻ bình thản: “Tối nay em bận rồi Tùng. Em có hẹn”.
Anh ấy có vẻ hơi bất ngờ, nhưng rồi lại nhanh chóng lấy lại vẻ tự nhiên: “Ồ, vậy hả? Tiếc ghê. Vậy khi nào em rảnh? Anh muốn nói chuyện nghiêm túc với em”.
Nói chuyện nghiêm túc? Tôi bật cười thầm. Anh ấy đã có bao giờ nghiêm túc đâu? Tôi đáp: “Để xem đã Tùng. Em cũng chưa biết khi nào rảnh. Em đang có nhiều việc phải lo”.
Cúp máy, tôi nhìn vào màn hình máy tính một lần nữa. Địa điểm tổ chức tiệc cưới này thật đẹp. Tôi thầm nghĩ, chú rể của buổi tiệc này, chắc chắn sẽ không bao giờ là người mà Tùng đang nghĩ đến. Tôi nghĩ đến Linh, tôi đã từng nói với cô ấy: “Linh này, chú rể mà em đang nhắc đến, chú rể của đám cưới này, chắc chắn không phải là người em đang nghĩ đâu”. Linh đã nhìn tôi khó hiểu, nhưng tôi chỉ mỉm cười, không giải thích gì thêm.