Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Cuối cùng Tùng cũng xuất hiện trở lại, như một cơn gió vô thường, anh ấy lại lướt qua cuộc sống của tôi. Anh ấy không xin lỗi về những ngày im hơi lặng tiếng, cũng không giải thích rõ ràng về “công việc đột xuất” hay “tiệc độc thân” bí ẩn. Anh ấy chỉ đơn giản là xuất hiện, với nụ cười quen thuộc, như thể mọi chuyện chưa từng xảy ra.
“Em à, anh nhớ em c.h.ế.t đi được”, anh ấy nói, ôm chầm lấy tôi. Cái ôm ấy, từng khiến tôi cảm thấy ấm áp và an toàn, giờ đây lại mang một cảm giác xa lạ, hời hợt. Tôi đáp lại cái ôm một cách miễn cưỡng, không còn cảm giác rung động như trước.
Anh ấy bắt đầu nói về tương lai, về những kế hoạch lớn lao mà anh ấy ấp ủ. “Em biết không, anh đang tính sẽ mở rộng công việc kinh doanh của mình. Nếu thành công, chúng ta sẽ có một khoản kha khá để lo cho đám cưới của chúng ta. Em thích một ngôi nhà có vườn không? Hay một căn hộ cao cấp nhìn ra thành phố?”.
Tôi lắng nghe anh ấy nói, ánh mắt tôi lướt qua gương mặt anh ấy. Anh ấy vẫn là một chàng trai đẹp, với đôi mắt sáng và nụ cười rạng rỡ. Nhưng những lời nói ấy, chúng không còn chạm đến trái tim tôi nữa. Tôi đã quá quen với những lời hứa hẹn viển vông, những giấc mơ màu hồng mà anh ấy vẽ ra nhưng chưa bao giờ thực hiện.
Tôi chỉ khẽ gật đầu, không nói gì. Tôi để anh ấy nói, để anh ấy tự chìm đắm trong thế giới ảo tưởng của riêng mình. Tôi không muốn phá vỡ cái bong bóng ấy. Bởi vì tôi biết, sớm muộn gì thì bong bóng ấy cũng sẽ vỡ tan.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Anh ấy tiếp tục: “Anh biết em lo lắng về chuyện cưới xin. Anh cũng vậy mà. Nhưng em cứ yên tâm, anh sẽ lo liệu tất cả. Em chỉ cần xinh đẹp và hạnh phúc thôi”.
Tôi mỉm cười. Xinh đẹp và hạnh phúc? Tôi tự hỏi, liệu tôi có thể thực sự hạnh phúc khi ở bên một người đàn ông vô tâm như vậy? Liệu tôi có thể xinh đẹp khi trái tim tôi đang dần khô héo vì những chờ đợi vô vọng?
Buổi tối đó, Tùng nói rất nhiều. Anh ấy kể về những dự định tương lai, về những chuyến du lịch mà chúng tôi sẽ đi cùng nhau, về những đứa trẻ mà chúng tôi sẽ có. Anh ấy nói về một cuộc sống màu hồng, một cuộc sống mà anh ấy vẫn nghĩ tôi đang mong đợi.
Khi Tùng về, tôi ngồi một mình trong phòng khách. Tôi mở điện thoại, lướt qua những hình ảnh về váy cưới mà tôi đã chọn. Một chiếc váy màu trắng ngà, được thiết kế tinh xảo, với những họa tiết ren thêu tay. Đó là chiếc váy mà tôi đã cùng Nam chọn cho cô ấy. Tôi biết, chiếc váy ấy không dành cho tôi, ít nhất là không phải cho tôi trong cuộc hôn nhân với Tùng.
Tôi nhìn vào bức ảnh chiếc váy cưới, và một cảm giác nhẹ nhõm len lỏi trong lòng. Tôi đã sẵn sàng cho một sự thay đổi. Một sự thay đổi mà Tùng không hề hay biết. Anh ấy vẫn tin rằng tôi đang chờ đợi một đám cưới với anh ấy. Nhưng anh ấy không biết rằng, tôi đã chuẩn bị cho một đám cưới khác, một đám cưới mà chú rể không phải là anh ấy.