Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Áp lực từ gia đình bắt đầu đè nặng lên tôi. Mẹ tôi, vốn là người rất sốt ruột chuyện con cái yên bề gia thất, thường xuyên bóng gió về việc tôi đã lớn tuổi, đã đến lúc phải lập gia đình. Bà không biết về những rạn nứt giữa tôi và Tùng, và bà vẫn nghĩ anh ấy là một chàng rể lý tưởng.
Một buổi tối, khi Tùng đến nhà tôi chơi, mẹ tôi không ngần ngại hỏi thẳng: “Mai này, con đã nói chuyện với Tùng về chuyện cưới hỏi chưa? Thấy hai đứa yêu nhau cũng lâu rồi, mà chẳng thấy động tĩnh gì cả”.
Tùng nghe vậy, liền nhanh nhảu đáp lời, vẻ mặt đầy tự tin: “Dạ, bác yên tâm ạ. Cháu và Mai cũng đang tính toán rồi. Cháu đang cố gắng làm ăn, để sớm ngày rước Mai về ạ. Mai nhà mình là con gái út, cháu phải lo cho Mai một đám cưới thật hoành tráng chứ ạ”.
Mẹ tôi nghe vậy thì cười hớn hở, bà nhìn tôi đầy ẩn ý: “Đấy, con thấy chưa? Tùng nó nói thế mà con cứ im ỉm. Con gái con lứa, đến tuổi rồi thì phải lo cho bản thân đi chứ. Đừng có kén cá chọn canh nữa”.
Tôi chỉ mỉm cười gượng gạo. Tôi không thể nói cho mẹ biết sự thật. Không thể nói rằng cái “đám cưới” mà Tùng đang nhắc đến, và cái “đám cưới” mà mẹ tôi đang mong chờ, hoàn toàn không phải là một. Tôi không muốn mẹ lo lắng, và tôi cũng không muốn làm Tùng mất mặt trước mặt mẹ tôi.
Suốt buổi tối hôm đó, Tùng cứ liên tục tìm cách thể hiện mình là một chàng rể tương lai lý tưởng. Anh ấy giúp mẹ tôi dọn dẹp, pha trà, hỏi han sức khỏe của bà. Anh ấy nói về những kế hoạch tương lai một cách hùng hồn, như thể anh ấy đã là một phần của gia đình tôi rồi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Tôi nhìn anh ấy, trong lòng trào dâng một cảm giác phức tạp. Vừa buồn cười, vừa chua chát. Anh ấy đang cố gắng chứng tỏ bản thân, nhưng lại chứng tỏ sai đối tượng, sai thời điểm. Anh ấy đang xây một lâu đài trên cát, và tôi biết, sớm muộn gì thì lâu đài ấy cũng sẽ sụp đổ.
Sau khi Tùng về, mẹ tôi kéo tôi lại, giọng bà nhỏ nhẹ hơn: “Mai này, con có thật sự muốn cưới Tùng không? Mẹ thấy thằng bé cũng được đấy chứ. Trẻ trung, năng động, lại biết cách ăn nói. Con suy nghĩ kỹ đi nhé”.
Tôi nhìn mẹ, ánh mắt tôi thoáng chút ưu tư. Tôi không muốn lừa dối mẹ, nhưng tôi cũng không muốn nói ra sự thật ngay lúc này. Sự thật ấy quá phũ phàng, quá bất ngờ, và tôi sợ mẹ sẽ không chấp nhận được.
Tôi đáp: “Mẹ cứ yên tâm đi ạ. Con biết mình đang làm gì”.
Mẹ tôi vẫn chưa thỏa mãn. Bà nói: “Vậy con đã nói chuyện với Tùng chưa? Về chuyện cưới hỏi ấy? Con phải nói rõ ràng với nó chứ. Để nó còn biết đường mà tính toán”.
Tôi né tránh ánh mắt của mẹ, tôi nói: “Dạ, con sẽ nói chuyện ạ. Nhưng không phải bây giờ”.
Tôi biết, mẹ tôi đang mong chờ một đám cưới. Nhưng bà không biết rằng, đám cưới mà tôi đang chuẩn bị, không phải là đám cưới của tôi với Tùng. Và chú rể của đám cưới ấy, sẽ khiến tất cả mọi người phải bất ngờ. Đặc biệt là Tùng.