Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Kể từ buổi gặp mặt định mệnh ở quán cà phê, thái độ của Tùng thay đổi hẳn. Anh ấy không còn tỏ ra khó chịu hay ghen tuông vô cớ nữa. Thay vào đó, anh ấy trở nên trầm mặc, ít nói, và thường xuyên nhìn tôi với ánh mắt dò xét, như thể đang cố gắng đọc vị tôi. Anh ấy không dám hỏi thẳng, nhưng tôi biết, trong lòng anh ấy đang có hàng trăm câu hỏi.

Tôi vẫn tiếp tục công việc chuẩn bị cho đám cưới của Nam. Những ngày cuối cùng trước hôn lễ, công việc càng trở nên dồn dập. Tôi liên tục có mặt tại địa điểm tổ chức, kiểm tra từng chi tiết nhỏ nhất, từ cách sắp xếp bàn ghế, đến màu sắc của hoa trang trí. Tôi muốn mọi thứ phải thật hoàn hảo.

Tùng đôi khi cũng xuất hiện, nhưng anh ấy chỉ đứng từ xa quan sát. Anh ấy không còn tìm cách can thiệp hay đưa ra ý kiến. Anh ấy chỉ nhìn tôi bận rộn, và nhìn Nam luôn ở bên cạnh tôi để hỗ trợ, chỉ đạo công việc. Ánh mắt anh ấy đầy sự hoang mang, bối rối.

Một buổi chiều, khi tôi đang cùng Nam kiểm tra lại danh sách khách mời, Tùng tiến lại gần. Anh ấy đứng đối diện với tôi, giọng anh ấy nhỏ nhẹ hơn bình thường, như thể sợ làm vỡ tan bầu không khí: “Mai, em… em có thể nói cho anh biết, rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ra không?”.

Tôi ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào mắt anh ấy. Tôi thấy sự bối rối và nỗi sợ hãi ẩn sâu trong đôi mắt ấy. Tôi khẽ mỉm cười: “Anh biết đấy, anh trai em sắp cưới vợ. Em đang giúp anh ấy chuẩn bị hôn lễ”.

Anh ấy nhìn tôi, rồi lại nhìn Nam. Anh ấy nói, giọng anh ấy run run: “Nhưng… nhưng em đã nói là nửa năm nữa chúng ta sẽ cưới mà. Anh cứ nghĩ là…”.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Tôi cắt lời anh ấy, giọng tôi vẫn giữ vẻ bình thản: “Anh cứ nghĩ gì? Anh cứ nghĩ đó là đám cưới của chúng ta sao? Tùng, anh có bao giờ hỏi em một cách rõ ràng không? Anh có bao giờ thực sự quan tâm đến những gì em đang làm không? Hay anh chỉ tự cho rằng mọi thứ đều xoay quanh anh?”.

Tùng im lặng. Anh ấy cúi đầu, không dám nhìn vào mắt tôi. Tôi tiếp tục: “Em nói ‘đám cưới mệt lắm’, đó là vì em đang giúp anh trai em lo liệu từ A đến Z. Em nói ‘nửa năm nữa’, đó là thời gian mà anh ấy và chị dâu tương lai của em đã chọn”.

Không khí trở nên nặng nề. Tùng vẫn đứng đó, như một pho tượng. Tôi cầm tập ảnh cưới đã được in ra để kiểm tra lại. Những bức ảnh rạng rỡ của Nam và chị dâu tôi, Nguyệt, tràn ngập hạnh phúc. Tôi đã giấu chúng rất kỹ, không để Tùng nhìn thấy.

Tôi lật từng trang ảnh, cố ý để Tùng có thể nhìn thấy. Gương mặt của Nam và Nguyệt hiện rõ mồn một trong từng khung hình. Tùng nhìn chằm chằm vào những bức ảnh, đôi mắt anh ấy mở to dần, từ ngạc nhiên đến bàng hoàng, và cuối cùng là sự vỡ òa của một sự thật nghiệt ngã.

Anh ấy đưa tay run rẩy chạm vào bức ảnh cưới, nơi Nam đang ôm Nguyệt, nụ cười rạng rỡ. Anh ấy nhìn tôi, ánh mắt anh ấy chất chứa hàng ngàn câu hỏi, hàng ngàn sự tủi hổ. Giọng anh ấy thì thầm, gần như không nghe thấy: “Cái… cái gì thế này?”.

Đây rồi, giây phút mà tôi chờ đợi bấy lâu. Giây phút mà mọi sự thật sẽ được phơi bày. Giây phút mà anh ấy sẽ nhận ra, chú rể mà tôi nhắc đến, từ đầu đến cuối, chưa bao giờ là anh ấy.