Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tùng đứng c.h.ế.t lặng, bàn tay anh ấy vẫn còn run rẩy chạm vào bức ảnh cưới của Nam và Nguyệt. Gương mặt anh ấy từ trắng bệch chuyển sang đỏ bừng, rồi lại tái mét. Anh ấy nhìn tôi, ánh mắt như muốn xuyên thủng tôi, tìm kiếm một lời giải thích cho sự thật tàn khốc đang hiện hữu trước mắt.

“Giải thích đi, Mai”, giọng anh ấy khản đặc, như thể vừa trải qua một cơn ốm nặng. “Chuyện này là sao? Em đang đùa anh đấy à? Đây là đám cưới của ai?”.

Tôi bình tĩnh nhìn anh ấy, không hề né tránh. Tôi đã chuẩn bị cho khoảnh khắc này từ rất lâu rồi. Tôi nói, giọng tôi nhẹ nhàng nhưng kiên quyết: “Đây là đám cưới của Nam, anh trai em. Em đã nói với anh từ lâu rồi mà. Em nói em bận lo đám cưới, và đó là sự thật”.

“Nhưng… nhưng em đã nói là ‘nửa năm nữa chúng ta sẽ cưới’ mà!”, Tùng lắp bắp, cố gắng bám víu vào những lời nói mà anh ấy đã tự mình bóp méo. “Em đã nói ‘đám cưới mệt lắm’, anh cứ nghĩ là em đang nói về đám cưới của chúng ta”.

Tôi thở dài. “Tùng, em chưa bao giờ nói ‘chúng ta sẽ cưới’. Em chỉ nói ‘nửa năm nữa’. Và đúng là đám cưới rất mệt, vì em phải lo liệu tất cả mọi thứ cho anh trai mình. Anh đã tự suy diễn mọi thứ theo ý mình. Anh đã tự cho rằng mọi thứ đều xoay quanh anh”.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Nước mắt bắt đầu lưng tròng trong đôi mắt Tùng. Anh ấy lắc đầu nguầy nguậy, như không muốn tin vào những gì mình đang nghe. “Không thể nào! Em đang lừa anh! Tại sao em lại làm vậy với anh? Anh yêu em mà!”.

Tôi bật cười một cách chua chát. “Anh yêu em? Anh gọi đó là yêu sao, Tùng? Anh yêu em đến mức biến mất không một lời giải thích? Anh yêu em đến mức vô tâm với mọi thứ xung quanh em? Anh yêu em đến mức chỉ quan tâm đến cảm xúc của riêng mình?”.

Tôi tiếp tục, không để anh ấy có cơ hội ngắt lời: “Khi em nói ‘nửa năm nữa’, anh đã nhíu mày, miễn cưỡng gật đầu. Anh đã tỏ ra khó chịu, như thể em đang ép buộc anh. Rồi anh lấy cớ ‘tiệc độc thân’ để đi qua đêm không về. Anh có bao giờ nghĩ đến cảm giác của em không? Anh có bao giờ tự hỏi tại sao em lại bận rộn đến thế không? Không, anh chỉ nghĩ đến bản thân mình, nghĩ đến cái tôi ích kỷ của anh”.

Tùng lùi lại một bước, gương mặt anh ấy tái nhợt. Anh ấy không còn gì để nói. Mọi lời ngụy biện, mọi lời giải thích đều trở nên vô nghĩa trước sự thật trần trụi.

Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ấy, giọng tôi lạnh lùng và dứt khoát: “Tùng, mối quan hệ của chúng ta kết thúc ở đây. Anh không phải là người đàn ông mà em cần. Và anh, chưa bao giờ là chú rể mà em nhắc đến”.

Lời nói của tôi như một nhát kiếm sắc bén, đ.â.m thẳng vào trái tim Tùng. Anh ấy lảo đảo, như muốn ngã quỵ. Đôi mắt anh ấy tràn ngập sự đau khổ và hối hận. Nhưng đã quá muộn rồi. Tất cả đã quá muộn.