Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
13.
Xe chạy nhanh, zombie không bám được xe, lần lượt rơi xuống.
Ngay khi tôi vừa thở phào nhẹ nhõm, cảnh tượng trước mắt khiến tôi toàn thân run rẩy, không ngừng muốn nôn mửa.
Một đám zombie đang xé xác một người phụ nữ.
Máu tươi phun trào, thịt da văng tứ tung.
Cha tôi từ phía sau che mắt tôi lại.
Nhưng tôi cảm giác tay ông ấy đang run rẩy, thậm chí hơi thở cũng trở nên nặng nề.
"Dương Tiến Quân, anh làm sao thế! Anh đừng có dọa tôi!"
Mẹ tôi nhìn thấy nhãn cầu của cha tôi đã biến đỏ trong gương chiếu hậu.
Cha tôi buông tay đang che mắt tôi ra, toàn thân ông ấy bắt đầu run rẩy không ngừng, dán mắt vào dòng m.á.u tươi phun trào từ người phụ nữ bên ngoài cửa sổ.
Mắt ông ấy đỏ như muốn nhỏ máu.
Toàn là sự khao khát.
Đột nhiên, ánh mắt ông ấy chạm phải ánh mắt tôi, từ cổ họng phát ra tiếng gầm gừ trầm thấp.
Tôi sợ đến mức sắp khóc òa lên rồi.
"Dương Tiến Quân! Anh điên rồi à! Đây là gái rượu của anh đó!"
Mẹ tôi thuận tay cầm một chai nước khoáng ném về phía cha tôi.
Cha tôi thân thể khựng lại, ông ấy dường như nhớ ra điều gì đó.
Ông ấy run rẩy viết lên giấy: "Xin lỗi, xin lỗi, xin lỗi."
Đột nhiên, ông ấy bắt đầu cắn xé cánh tay mình.
Da thịt nứt toác, m.á.u đen chảy ra.
Ông ấy điên cuồng hút m.á.u của chính mình.
Tôi khóc lóc vươn người ngăn ông ấy: "Bố! Bố đừng như vậy!"
Máu của người phụ nữ đó đã kích thích thú tính của cha tôi.
Chiếc xe đang lao nhanh, cha tôi đẩy tôi ra, mở cửa xe nhảy xuống.
Ông ấy điên cuồng dùng đầu đập xuống đất.
Mẹ tôi dừng xe, nhanh chóng chạy đến chỗ cha tôi đang quỳ lạy trời đất.
"Dương Tiến Quân, đừng đập nữa! Vốn dĩ đã ngu rồi, đập nữa thì óc sắp văng ra ngoài kìa."
Mặc dù miệng mẹ tôi chê bai, nhưng nước mắt trong mắt bà ấy vẫn không ngừng rơi.
Tôi vội vàng chạy đến, cùng mẹ tôi kéo cha tôi.
Nhưng cha tôi quá nặng, tôi và mẹ tôi căn bản không thể kiểm soát được ông ấy.
Cái lúc này, có mấy con zombie phát hiện động tĩnh bên chúng tôi, lảo đảo đi về phía phía này.
Miệng chúng thì la hét ầm ĩ.
Tôi sợ đến mức hồn vía lên mây.
Nhưng cha tôi vẫn ở đó quỳ lạy trời đất.
"Bố! Đừng lạy nữa! Bố mà lạy nữa thì chỉ còn lạy linh hồn trên trời của gái rượu của bố thôi!"
Cha tôi nghe thấy lời tôi nói, ngẩng đầu lên cười khì khì với tôi một cái.
Nụ cười này của ông ấy khiến tôi nổi cả da gà.
Ông ấy tiếp tục ôm đầu đập "roong roong" xuống đất.
Ba con zombie đó càng lúc càng gần chúng tôi.
Một con zombie thậm chí đã bắt đầu tăng tốc.
Nó lao vút đến, xông thẳng đến trước mặt tôi, tôi sợ đến mức lập tức quỳ sụp xuống, tiện thể còn tặng nó một cú quét chân.
Con zombie bị vấp ngã xuống đất, đứng dậy, lại định lao về phía tôi.
Tôi hét lớn: "Dương Tiến Quân! Vợ bố chạy theo người khác rồi!"
Cha tôi lập tức bật dậy khỏi mặt đất.
Tôi: "..."
Ba con zombie cũng bị cú nhảy của ông ấy dọa cho giật nảy mình.
Cha tôi lao vụt tới, một cú vật qua vai, một cú đá trái, một cú chọc mắt.
Ba con zombie hoàn toàn mất đi vẻ kiêu ngạo vừa nãy, bỏ chạy tán loạn.
Cha tôi quay đầu lại tạo dáng tự mãn, cười nịnh nọt mẹ tôi.
Ông ấy đã thoát khỏi trạng thái điên loạn, nhưng dường như lại rơi vào một trạng thái khác.
Không biết trạng thái này có tên gọi chuyên dụng không, tạm thời cứ gọi nó là trạng thái cuồng si đi.
Cha tôi ngoan ngoãn ngồi trong xe, mắt đăm đăm nhìn mẹ tôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Mẹ tôi: "Nhìn nữa là móc mắt anh ra đấy!"
Cha tôi tủi thân cúi đầu xuống.
14.
Hôm nay là ngày thứ hai mươi tám kể từ khi zombie bùng phát.
Từ khi chúng tôi rời khỏi khu dân cư đến giờ đã một ngày một đêm rồi.
Lộ trình mới đi được một phần ba.
Cha tôi lúc tỉnh lúc mê.
Tôi thật sự sợ chưa đến Viện Khoa học Kỹ thuật thì cha tôi đã hoàn toàn biến thành zombie rồi, đến lúc đó thì đúng là tự đưa ông ấy vào chỗ chết.
Tôi bảo mẹ tôi lái nhanh lên.
Mẹ tôi trừng mắt nhìn tôi, bảo tôi bay qua.
Tôi ngượng ngùng không nói gì nữa.
Xe đi được nửa đường thì hết xăng.
Chúng tôi khó khăn lắm mới tìm thấy một trạm xăng.
Ban đầu nói là tôi sẽ đi đổ xăng, mẹ tôi ở trong xe trông chừng cha tôi.
Nhưng cái nắp cốp sau tôi thật sự không tìm thấy ở đâu.
Mẹ tôi mắng một câu, "đồ ngốc đúng là di truyền", sau đó trừng mắt nhìn tôi và cha tôi một cái.
Cha tôi vẻ mặt ngơ ngác.
Chỉ có tôi thấy cha tôi như vậy rất đáng yêu thôi sao?
Tôi và mẹ tôi nghiên cứu xong cái nắp cốp ở đâu, lại nghiên cứu cách dùng máy bơm xăng.
Nghiên cứu mất cả buổi.
Đợi đến khi lên xe.
Đi được ba cây số.
Tôi phát hiện ra một chuyện.
Này... sao trong xe tự nhiên cảm giác không gian rộng hơn rồi?
Tôi quay đầu lại.
Giật mình.
"Cha tôi đâu rồi!"
15.
Mẹ tôi vội vàng quay đầu xe lại.
Lần này tôi cảm giác chiếc xe thật sự sắp bay lên rồi.
Đến khi nhìn thấy cha tôi, tôi mới biết hóa ra trong mắt một người thật sự có thể có lửa.
Tôi nghĩ mẹ tôi hận không thể đ.â.m bay cha tôi đang đứng không xa đó cười ngây ngô với bà ấy.
Tôi vội vàng khuyên mẹ tôi, tuyệt đối không được đâu, đ.â.m bay là con mất cha đấy.
Mẹ tôi xuống xe, túm lấy hai sợi tóc ít ỏi còn sót lại của cha tôi.
"Còn chạy lung tung nữa, tôi đánh gãy chân anh đấy!"
Cha tôi giằng ra khỏi mẹ tôi.
Giống như dâng bảo vật, ông ấy lấy ra một thứ từ phía sau lưng.
Lại là một chiếc váy trắng.
"Bố à, bố chạy xuống chỉ vì chiếc váy này thôi sao?"
Cha tôi nhìn mẹ tôi với vẻ mặt của một fan cuồng.
Đột nhiên tôi thấy trạng thái này của cha tôi khá tốt.
Thật trực tiếp, thật thuần khiết.
Tay mẹ tôi đang túm tóc ông ấy cũng buông lỏng.
Cẩn thận nhận lấy chiếc váy: "Cho... tôi sao?"
Cha tôi gật đầu như gà mổ thóc.
Mẹ tôi lén lút quay người đi.
Hừ! Phụ nữ cứ thích lén lút lau nước mắt.
Mẹ tôi mặc chiếc váy trắng nhỏ cha tôi tặng, đẹp đến mức như một nàng tiên vậy.
Vì chiếc váy này, số lần mẹ tôi mắng cha tôi giảm đi rõ rệt, thậm chí nói chuyện cũng nhỏ nhẹ hơn.
Nhưng rất tiếc, trạng thái này chỉ kéo dài được nửa ngày.
Bởi vì cha tôi đã trở lại từ trạng thái cuồng si.
Ông ấy lại trở thành ông chú thẳng nam khô khan không biết nói lời ngọt ngào đó!
Hơn nữa, ông ấy dường như còn cảm thấy đặc biệt xấu hổ về việc tặng váy cho mẹ tôi?