Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

17

Tôi tìm quán cà phê gần đó, ngồi đối diện cô ta.

Đường Huyên nhấp ngụm cà phê, mỉm cười:

"Thật là duyên phận kỳ lạ, đúng không cô Ôn?"

Tôi gắt: "Chúng ta không phải mối quan hệ có thể tán gẫu."

"Cô nói muốn nói chuyện về Kỳ Kinh Ngôn, thì nói vào trọng tâm đi."

Đường Huyên luôn giữ vẻ dịu dàng đoan trang.

Dù tôi bày tỏ sự ghét bỏ rõ ràng, cô ta vẫn tươi cười.

"Cô Ôn, cô vẫn ghét tôi như xưa, vậy sao còn giúp tôi?"

Tôi nhìn thẳng vào mắt cô ta: "Tôi ghét cô vì cô phản bội Kỳ Kinh Ngôn, khi anh ấy tàn phế cô không ngần ngại đến với bạn anh."

"Cô là kẻ vong ân ích kỷ."

"Tôi cứu cô, vì cùng là phụ nữ, có khả năng giúp thì không thể đứng nhìn cô bị nhục."

Đường Huyên nhìn tôi chằm chằm, ánh mắt phức tạp.

"Cô Ôn, đôi khi tôi thật sự ghen tị với cô."

"Cô có tất cả, nên mới có thể rộng lượng ngây thơ."

"Cô không ngại Kỳ Kinh Ngôn tàn tật, vì cô có hậu thuẫn."

Tôi phản bác: "Dù cô là tôi, cô vẫn phản bội Kỳ Kinh Ngôn, vì bản chất cô ích kỷ vô tình."

"Luôn đặt lợi ích lên đầu."

Đường Huyên im lặng một lúc, rồi cười khẽ.

"Thôi, nói chuyện chính đi."

"Vì hôm nay cô giúp tôi, tôi sẽ báo đáp bằng một bí mật."

Tôi nhìn cô ta, không biết có âm mưu gì.

Rồi Đường Huyên tiết lộ bí mật khiến tôi choáng váng.

Cô ta nói: "Tôi và Kỳ Kinh Ngôn chưa từng là người yêu."

"Chúng tôi chỉ là quan hệ hợp đồng, cộng tác."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

"Cô luôn gọi tôi là kẻ vong ân, oan cho tôi quá."

"Kỳ Kinh Ngôn chưa từng chạm vào tôi, tôi từng muốn giả thành thật, nhưng anh không cho cơ hội."

"Nên tôi phải tìm người thật sự cho tôi danh phận, Tần Vọng Bắc tự tìm đến."

Bí mật này quá kỳ lạ.

Tôi nắm chặt tách, vừa kinh ngạc vừa nghi ngờ.

"Vậy sao cô giúp Kỳ Kinh Ngôn đối phó nhà Tần?"

"Tần Vọng Bắc không phải đã cưới cô rất long trọng sao?"

Đường Huyên cười lạnh, mắt lóe lên hận ý.

"Nhà Tần là vũng lầy thối nát."

"Tất cả đều đáng cht."

Nhìn ngón tay cô ta siết chặt, tôi nhíu mày không hỏi sâu.

Cà phê hết.

Rời đi, Đường Huyên không nói lý do giả làm người yêu với Kỳ Kinh Ngôn.

Cô ta chỉ để lại hai câu:

"Muốn biết, hãy hỏi Kỳ Kinh Ngôn."

"Cà phê tôi mời, cảm ơn cô đã giúp tôi."

Tôi đã chặn mọi liên lạc với Kỳ Kinh Ngôn.

Đổi cả số điện thoại.

Mấy năm nay có về nước cũng tránh mặt anh.

Ba năm, không một lần gặp.

Thỉnh thoảng tôi xem tin tức về anh.

Nhưng toàn là bài viết.

Dưới sự dẫn dắt của Kỳ Kinh Ngôn, tập đoàn Kỳ thị vươn lên đỉnh cao.

Gai xương rồng

Anh ngày càng bí ẩn và kín tiếng.

Không ai chụp được ảnh anh.

Cuộc trò chuyện với Đường Huyên ám ảnh tôi một thời gian.