Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
18
Tôi thừa nhận mình đã thầm vui.
Kỳ Kinh Ngôn và Đường Huyên không phải người yêu, như quả trứng phục sinh bất ngờ.
Nhưng rồi lại buồn bực.
Vậy thì sao?
Anh thà diễn với người khác còn hơn chấp nhận tôi.
Khi anh sa cơ, tôi hy sinh nhiều thế cũng không lay động được anh.
Việc anh không thích tôi là sự thật.
Nghĩ vậy, tôi không bận tâm nữa.
Tiếp tục sống cuộc đời mình.
Dạo này, tôi được bạn mời dự tiệc kết bạn.
Tôi trang điểm lộng lẫy, quyết tâm tìm người đàn ông mới.
Cách tốt nhất để quên Kỳ Kinh Ngôn là yêu người khác.
Tiệc tổ chức tại một quán bar thuê riêng.
Tôi nhảy với vài chàng trai ưa nhìn, trao đổi liên lạc.
Có một chàng tóc vàng rất chủ động.
Anh ta cao lớn đẹp trai, ăn nói lịch lãm.
Như hoàng tử.
Tôi có ấn tượng tốt.
Sau đó cũng hẹn đi chơi cùng nhóm bạn.
Hôm nay chia tay, anh ta đề nghị đưa tôi về.
Tôi đồng ý.
Đến nơi, khi chia tay, anh ta đột nhiên hôn lên má tôi.
Tôi giật mình.
Quá bất ngờ, tôi không kịp tránh.
Tôi nghiêm túc nói rằng không được có hành động thân mật khi chưa được phép.
Anh ta xin lỗi rất chân thành.
Tôi cười, tha thứ.
Tôi cười, tha thứ.
Đến cửa, đang lấy chìa khóa.
Phía sau vang lên tiếng bước chân.
Chưa kịp quay đầu, tôi đã bị làm cho bất tỉnh.
Gai xương rồng
Tỉnh dậy, tôi thấy hai tay bị trói.
Trước mắt chỉ là bóng tối.
Mắt bị bịt vải đen.
Tôi giãy giụa vô ích.
Đột nhiên, tôi rùng mình.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Cảm giác có ai đó đang lặng lẽ quan sát tôi.
Tôi kìm nén sợ hãi hỏi:
"Ai đó?"
"Sao lại bắt tôi?"
"Cần tiền tôi có thể cho."
Người đó vẫn im lặng.
Tôi nghe tiếng vải sột soạt.
Rồi một bàn tay chạm vào mặt tôi.
Đầu ngón tay lạnh toát.
Lướt qua má, môi, rồi xuống dưới.
Tôi run rẩy sợ hãi.
Khóc nức nở.
Bàn tay ấy rút lui.
Nhưng tôi khóc to hơn.
Ngay sau đó, miếng vải đen bị giật phăng.
Từ bóng tối ra ánh sáng, mắt tôi nhắm nghiền vì đau.
Vài giây sau mới quen dần.
Tôi ngừng khóc, ngấn lệ nhìn chằm chằm người đứng cạnh giường.
Là Kỳ Kinh Ngôn.
Ba năm không gặp, anh xuất hiện trước mặt tôi theo cách này.
Dáng người càng cao lớn, ánh mắt càng lạnh lẽo.
Khí chất áp đảo.
Anh đang đứng.
Ánh mắt tôi dán chặt vào đôi chân anh.
Kỳ Kinh Ngôn lạnh lùng: "Lâu rồi không gặp, Ôn Chức Tiếu."
Tôi hoàn hồn, giãy giụa:
"Kỳ Kinh Ngôn, anh điên rồi sao!"
"Sao lại trói em!"
Anh cúi xuống, thân hình rộng lớn bao trùm lấy tôi.
Lấy khăn tay lau nước mắt cho tôi.
Xong lại lau mạnh vào má trái.
Đau đến mức tôi né đi.
Nhưng anh nắm cằm kéo lại.
Tôi giãy dụa: "Kỳ Kinh Ngôn, em đau."
Đôi mắt anh đen kịt khiến tôi sợ hãi.
Anh nói: "Em ngủ với anh, sao còn dám tán tỉnh người khác?"