Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
5
Tôi hừ mũi: "Giờ anh cài kín không cho xem, sau kết hôn em sẽ cởi ra mà."
Ngón tay Kỳ Kinh Ngôn đơ ra.
Anh nhìn tôi, hít một hơi sâu.
"Ôn Chức Tiếu, mấy năm ở nước ngoài em học toàn thứ gì thế?"
Ngày trước, tôi có chút kiêu kỳ.
Nhà có tổng cộng chín anh trai ruột và họ, tôi lại là đứa con gái duy nhất.
Luôn được bảo bọc kỹ càng, cũng sinh hư đôi chút.
Nhưng trước mặt Kỳ Kinh Ngôn, tôi rất dễ đỏ mặt.
Là cô gái ngoan ngoãn.
Khác xa hiện tại.
"Học nhiều lắm, anh muốn xem thời khóa biểu em gửi cho."
Tôi chơi chữ, trêu anh.
Anh liếc nhìn rồi mặc kệ.
Tập trung vào màn hình laptop.
Tôi cắt đĩa hoa quả, đưa cho Kỳ Kinh Ngôn.
Anh ăn vài miếng rồi dừng.
Gập máy lại, mệt mỏi xoa thái dương.
Tôi xung phong: "Em xoa cho."
Tay vừa đưa ra đã bị Kỳ Kinh Ngôn chộp lấy.
Anh nhìn tôi, sắc mặt nghiêm nghị.
Tôi hỏi: "Sao thế?"
Anh đột ngột nói: "Em xuống lầu mua cho anh ly nước đi."
"Loại nước gì ạ?"
"... Cà phê."
Tôi ngạc nhiên: "Cà phê?"
Anh vốn chẳng bao giờ thích cà phê.
Anh chỉ ưa trà.
Trước sự nghi hoặc của tôi, Kỳ Kinh Ngôn khẳng định: "Ừ, cà phê."
Tôi không nghĩ nhiều.
Năm năm không gặp, thói quen thay đổi cũng là chuyện thường.
Tôi đứng dậy rời phòng bệnh.
Đi thẳng xuống tầng.
Vừa bước khỏi thang máy, tôi chợt dừng phắt.
Quên mang điện thoại.
Đành quay lại.
Khi trở về, tôi thấy rèm giường bệnh của Kỳ Kinh Ngôn đã kéo kín.
Tim tôi thắt lại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Sợ có chuyện, đầu óc chỉ toàn lo lắng.
Vội vã chạy vào.
Giật phắt tấm rèm.
Gai xương rồng
Cảnh tượng trước mắt khiến tôi đờ đẫn.
Đồng tử co rút, đầu óc trống rỗng.
Đứng như trời trồng không phản ứng được.
Tiếng xả nước từ nhà vệ sinh vang lên.
Ánh mắt tôi dính vào đôi tay Kỳ Kinh Ngôn.
Một tay anh nâng "vật đó", tay kia cầm khăn ướt đang lau chùi.
Khi tôi xông vào, mọi thứ như đóng băng.
Kỳ Kinh Ngôn nhắm mắt, kìm nén cảm xúc.
Anh nuốt khan, quát khẽ: "Ra ngoài."
Giọng điệu chế ngự nhưng ẩn giận dữ.
Tôi như tỉnh mộng, luống cuống quay đi.
Quay lưng lại, đầu óc hỗn loạn.
Sau chút ngượng ngùng thoáng qua, lòng tràn ngập lo âu.
Sợ việc tôi chứng kiến sẽ tổn thương lòng tự trọng của anh.
Sợ anh cảm thấy xấu hổ.
Tôi tự trách sự hấp tấp của mình.
Nghĩ xem nên nói gì để an ủi.
Làm dịu không khí, nhẹ nhàng hơn.
Sau một hồi lưỡng lự, tôi thốt ra: "Cái đó... to đấy."
Căn phòng c.h.ế.t lặng.
Đúng lúc tôi xấu hổ đập tay lên miệng mình.
Giọng Kỳ Kinh Ngôn từ sau rèm lạnh lẽo vang lên:
"Sao, em đã xem của người khác nên mới so sánh được?"
Tôi choáng váng.
Người khác?
Oan gia!
Tôi vội biện bạch: "Em không có!"
Dù "chưa ăn thịt heo cũng thấy heo chạy"*.
Kiến thức về mảng này cũng có đôi chút.
Quay lại nói với Kỳ Kinh Ngôn: "Em chỉ thấy của mình anh thôi!"
Phòng bệnh lại chìm vào im lặng.
Tôi thấy tình huống này hơi kỳ cục.
Sao lại tranh luận chuyện này với anh.