Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
6
"Cô Ôn?"
Người hộ lý từ nhà vệ sinh bước ra phá tan sự im lặng ngượng ngùng.
Khi rèm được kéo sang, Kỳ Kinh Ngôn đã chỉnh tề trang phục.
Anh liếc nhìn tôi.
Tôi ngại ngùng không dám nhìn thẳng.
Nhanh chóng đến bàn cạnh giường lấy điện thoại.
Buông một câu: "Em đi mua cà phê cho anh."
Rồi vội vã tẩu thoát.
Ngày trước khi Kỳ Kinh Ngôn xuất viện, tôi thấy Đường Huyên trong bệnh viện.
Khi cô ấy đi ngang qua, vài giây sau tôi mới nhận ra.
Có lẽ cô ấy không thấy tôi, hoặc không nhận ra.
Cảm xúc tôi bỗng quay về năm năm trước.
Kỳ Kinh Ngôn hơn tôi ba tuổi.
Khi thi đại học, tôi muốn vào trường anh học.
Ba ngày sau khi chia sẻ nguyện vọng, Kỳ Kinh Ngôn công khai Đường Huyên.
Tâm trạng tôi chùng xuống vì sự xuất hiện của cô ấy.
Tỉnh táo lại, khi vào phòng bệnh, tôi vẫn giả vờ bình thường.
Trong phòng có thêm giỏ trái cây.
Tôi hỏi qua loa: "Ai đến thế?"
Kỳ Kinh Ngôn bình thản: "Cấp dưới cũ, người không quan trọng."
Nghe xong, tôi thầm nhíu mày.
Kỳ Kinh Ngôn nói dối tôi.
Giỏ trái cây là của Đường Huyên, anh lại bảo là cấp dưới.
Bực mình, tôi bước tới nói gằn: "Kỳ Kinh Ngôn."
"Ừm?"
Anh không ngẩng đầu, mắt dán vào điện thoại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
"Chúng ta sắp kết hôn rồi, em hôn anh một cái cũng không quá đáng chứ?"
"Cái gì?"
Khi anh ngẩng lên, tôi hôn lên má anh.
Nhắm vào miệng nhưng anh né nhanh, chỉ trúng má.
Kỳ Kinh Ngôn đỏ mặt tức giận: "Ôn Chức Tiếu, đây là bệnh viện."
Tôi cười vô sỉ:
"Không ai thấy đâu, mà có thấy thì sao, em chỉ đang hôn vị hôn phu của mình."
"Đường đường chính chính."
...
...
Kỳ Kinh Ngôn xuất viện không về nhà họ Kỳ.
Mà đến biệt thự ven sông mẹ anh chuyển tên cho.
Trước khi anh chuyển đến, biệt thự được cải tạo lại toàn bộ.
Để tiện cho việc di chuyển bằng xe lăn.
Ban ngày tôi đến thăm anh.
Chiều tối về nhà.
Dù rất muốn tự tay chăm sóc anh, nhưng không cần nói Kỳ Kinh Ngôn phản đối, mấy người anh tôi càng không đồng ý.
Anh cả cảnh cáo: "8 giờ tối không về, anh sẽ tự đi đón em."
Tôi cười gượng: "Anh bận thế, đừng bận tâm đến em làm gì, em sẽ về."
Anh cả mỉm cười: "Không sao, anh bận, nhưng luôn có người khác rảnh."
Trước mặt anh, tôi ngoan ngoãn: "Anh tốt quá."
Quay lưng lại suýt khóc.
Quá nhiều anh trai cũng là phiền phức.
Biệt thự Kỳ Kinh Ngôn cách nhà tôi 45 phút lái xe.
Tôi đã có bằng lái, tự mình đi được.
Người giúp việc trong biệt thự đều quen tôi.
Ra vào tự do.
Gai xương rồng