Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

7

Mấy ngày này, sở thích lớn nhất của tôi là vừa trêu chọc Kỳ Kinh Ngôn.

Vừa đẩy xe lăn đưa anh dạo vườn mỗi ngày.

Nhưng hai ngày liền tôi không đến.

Hai hôm trước, khi đang video call với bạn thân tại nhà Kỳ Kinh Ngôn.

Bạn thân đau lòng: "Ôn Chức Tiếu đồ não tình!"

Gai xương rồng

"Chân anh ta hỏng rồi em vẫn không rời bỏ, ghê thật."

Tôi cười: "Nhưng em thích Kỳ Kinh Ngôn mà."

"Em giàu, nuôi anh ấy dư sức."

Bạn thân: "Không phải, em thật sự muốn kết hôn à?"

"Vậy đời sống vợ chồng sau này điều chỉnh thế nào?"

Bạn thân nói chuyện thẳng thắn không kiêng nể.

Tôi buột miệng: "Khó gì đâu."

"Thứ nhất thể lực anh ấy rất tốt, em xem rồi."

"Thứ hai, em cưỡi ngựa giỏi từ nhỏ."

Bạn thân cht lặng.

"Ôn Chức Tiếu giờ nói mấy câu này mặt không đỏ à."

Tôi thoải mái tán gẫu đến khi điện thoại sắp hết pin mới tạm biệt.

Cúp máy quay lại, tôi cht đứng.

Kỳ Kinh Ngôn đang ở sân vườn - nơi lẽ ra anh không nên nghe được cuộc trò chuyện.

Lâm thư ký đẩy xe lăn ngượng ngùng điều chỉnh kính.

Cười xã giao với tôi.

Ánh mắt Kỳ Kinh Ngôn khiến tôi muốn độn thổ.

Mặt đỏ bừng, tôi quay đầu bỏ chạy.

Hôm nay gặp Lâm thư ký - cánh tay phải của Kỳ Kinh Ngôn.

Anh ta có vẻ ngoài bình thường nhưng khí chất ôn hòa.

Thấy tôi, anh mỉm cười chào.

Tôi gật đầu định lên lầu.

"Cô Ôn."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Lâm thư ký đã đi xa ba mét bỗng gọi lại.

Tôi nhìn anh đầy nghi vấn.

Anh nhắc nhở: "Hôm nay tâm trạng tiên sinh không tốt, cô nên lên gặp sau."

Tôi ngẩn người.

Rồi đáp: "Tôi hiểu rồi."

Lâm thư ký rời đi, tôi nhìn lầu hai trầm tư.

Do dự vài giây vẫn bước lên.

Kỳ Kinh Ngôn thường làm việc trong thư phòng.

Tôi nhẹ bước tiến gần.

Đến cửa thư phòng, tôi dừng lại.

Kỳ Kinh Ngôn ngồi xe lăn quay lưng về phía tôi.

Anh nhìn ra cửa sổ, ngoài trời âm u.

Trong phòng không bật đèn, ánh sáng mờ ảo.

In bóng lưng cô độc của anh như tấm áp phích đen trắng.

Lòng tôi bỗng thấy ngột ngạt.

Định gọi anh, nhưng nghẹn lời khi thấy hành động của Kỳ Kinh Ngôn.

Cổ họng khô rát.

Đau đớn.

Kỳ Kinh Ngôn chống tay lên xe lăn, cố gắng đứng dậy.

Đôi chân vô lực, cuối cùng ngã ngồi lại.

Anh thử đi thử lại.

Lần nào cũng thất bại.

Tôi nhìn anh cúi gập người trên xe lăn.

Bật cười.

Ngoài trời chớp giật, sấm vang.

Nuốt chửng tiếng cười nhưng không nuốt nổi nỗi đau của anh.

Tôi đứng ngoài cửa, nước mắt giàn giụa.

Sợ anh phát hiện, chỉ dám bịt miệng quay đi.

Tựa lưng vào bức tường lạnh lẽo kìm nén tiếng khóc.