Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Trần Duy thở dài thườn thượt. Anh ta biết tôi đang ép mình vào thế khó. Nếu anh ta cằn nhằn về việc thiếu thốn, anh ta sẽ trở thành kẻ ích kỷ, tệ bạc trong mắt hàng xóm và cả bố mẹ. Nhưng nếu anh ta cứ im lặng, thì tài sản của anh ta sẽ cứ thế mà đội nón ra đi. Tôi mỉm cười trong lòng, nhìn anh ta vật lộn với chính những lời nói đạo đức giả của mình.

 

“Thôi được rồi, em cứ mang sang cho chị ấy đi,” Trần Duy nói, giọng đầy vẻ miễn cưỡng. “Nhưng mà mình cũng phải tính toán chi tiêu chứ. Dạo này tiền lương anh cũng chẳng dư dả gì đâu.”

 

Tôi giả vờ ngạc nhiên: “Ôi, sao lại thế ạ? Anh Duy làm chức cao như vậy mà lại không dư dả sao? Hay là… anh đã tiêu pha gì rồi?” Tôi hỏi, ánh mắt vô cùng trong sáng, như thể tôi hoàn toàn không biết gì về số tiền anh ta đã đưa cho Nguyễn Huyền.

 

Trần Duy lập tức giật mình, vội vàng xua tay: “Không, không có đâu. Anh… anh vẫn chi tiêu tiết kiệm mà. Chỉ là… dạo này giá cả leo thang quá thôi.” Anh ta nói dối không chớp mắt, nhưng tôi biết, anh ta đang cố gắng che giấu sự thật.

 

Tôi gật gù ra vẻ tin tưởng: “À ra vậy. Em cứ tưởng anh lại làm gì mờ ám cơ. Thôi được rồi, nếu vậy thì mình càng phải tiết kiệm hơn nữa. Em sẽ cố gắng chi tiêu hợp lý nhất có thể.”

 

Nói rồi, tôi chia nồi cháo yến mạch ra thành hai phần. Một phần nhỏ cho tôi và An Nhiên, phần còn lại, to hơn rất nhiều, tôi cẩn thận cho vào hộp, chuẩn bị mang sang cho Nguyễn Huyền. Trần Duy nhìn tôi, ánh mắt phức tạp, không biết nên vui hay nên buồn.

 

Tôi mang cháo sang nhà Nguyễn Huyền. Cô ta ra mở cửa, vẻ mặt có chút bất ngờ. “An Lệ à, em lại sang đây làm gì vậy?” Cô ta hỏi, giọng điệu không còn vẻ vui vẻ như hôm qua nữa.

 

“À, em mang cháo yến mạch sang cho chị đây. Bà Hảo bảo chị dạo này yếu lắm, cần được bồi bổ,” tôi nói, nở nụ cười thật tươi. “Chị cứ ăn đi cho có sức mà chăm sóc cháu bé.”

 

Nguyễn Huyền nhìn nồi cháo, vẻ mặt có chút khó chịu. Cô ta nói: “Ôi giời, em làm gì mà khách sáo thế. Chị có ốm đau gì đâu. Với lại, chị cũng vừa ăn cơm xong rồi.”

 

Tôi giả vờ lo lắng: “Không được đâu chị. Người ta bảo ‘phòng bệnh hơn chữa bệnh’ mà. Chị cứ ăn đi cho có sức. Anh Duy nhà em cũng rất lo cho chị đấy. Anh ấy bảo phải chăm sóc chị thật tốt, không để chị phải khổ.”

 

Nguyễn Huyền nghe vậy, nụ cười trên môi càng thêm cứng nhắc. Cô ta biết tôi đang dùng lời nói của Trần Duy để ép cô ta. Cô ta không thể từ chối, bởi nếu từ chối, cô ta sẽ trở thành người không biết điều, không trân trọng tấm lòng của em dâu và em chồng.

 

Tôi ở lại nhà Nguyễn Huyền một lúc, trò chuyện đủ thứ chuyện trên trời dưới biển. Tôi cố tình hỏi han về việc chi tiêu của cô ta, về việc cô ta có cần thêm gì không. Nguyễn Huyền luôn miệng nói không, nói cô ta vẫn ổn, nhưng tôi biết, cô ta đang rất khó chịu.

 

Khi tôi về nhà, Trần Duy đang ngồi trên ghế sofa, vẻ mặt đầy mệt mỏi. “Em sang đó làm gì mà lâu thế?” Anh ta hỏi, giọng điệu có vẻ bực bội.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

 

“Thì em sang thăm chị Huyền, xem chị ấy có cần gì không. Chị ấy dạo này yếu lắm, anh ạ,” tôi đáp. “Với lại, em cũng tiện thể hỏi chị ấy xem có cần mua thêm gì không. Em nghĩ mình nên sắm sửa thêm cho chị ấy một bộ bàn ghế mới, để chị ấy có chỗ tiếp khách đàng hoàng hơn.”

 

Trần Duy giật mình, vội vàng nói: “Thôi, thôi, em đừng có nghĩ lung tung nữa. Nhà mình còn chưa có bàn ghế mới mà em đã nghĩ đến chuyện sắm sửa cho người khác rồi.”

 

Tôi giả vờ ngạc nhiên: “Ôi, anh Duy nói gì lạ vậy? Chị Huyền là chị dâu mình mà. Anh trai mất rồi, mình phải có trách nhiệm chăm sóc chị ấy chứ. Chẳng lẽ… anh lại tiếc tiền sao?”

 

Bị chạm đúng chỗ đau, Trần Duy lập tức im lặng. Anh ta biết, nếu anh ta nói ra lời tiếc tiền, anh ta sẽ trở thành một người đàn ông tồi tệ trong mắt tôi và cả bố mẹ. Tôi biết anh ta đang rất khó xử, nhưng tôi sẽ không buông tha cho anh ta dễ dàng như vậy.

 

Trong suốt buổi tối hôm đó, Trần Duy cứ trằn trọc không yên. Anh ta liên tục nhìn vào những khoảng trống trên tường nơi chiếc tivi từng ngự trị, hay chỗ đặt chiếc máy giặt, chiếc điều hòa. Anh ta thở dài thườn thượt, vẻ mặt đầy tiếc nuối. Tôi nằm bên cạnh, giả vờ ngủ say, nhưng trong lòng lại cảm thấy hả hê vô cùng.

 

Sáng hôm sau, khi tôi đưa An Nhiên đi học, tôi gặp bà Hảo ở cổng chung cư. Bà ấy lập tức kéo tôi lại, giọng đầy vẻ bí hiểm: “Này cô An Lệ, tôi nghe nói cô Huyền dạo này sống sang lắm, toàn đồ mới không à. Có phải do cô An Lệ mua cho không?”

 

Tôi giả vờ ngạc nhiên: “Ôi, bà Hảo nghe ai nói vậy? Cháu có làm gì đâu. Cháu chỉ mang mấy đồ cũ của nhà cháu sang cho chị ấy dùng tạm thôi. Chị ấy khổ sở như vậy, cháu cũng thương lắm.”

 

Bà Hảo cười đầy ẩn ý: “Cô An Lệ cứ khiêm tốn. Ai mà chẳng biết cô là người tốt bụng nhất khu này. Nhưng mà… tôi thấy cô Huyền dạo này cũng có vẻ thoải mái quá nhỉ. Hay là… cô ấy có nguồn thu nhập nào khác?”

 

Tôi biết, bà Hảo đang cố gắng moi móc thông tin từ tôi. Nhưng tôi sẽ không để bà ấy toại nguyện. Tôi chỉ cười, không nói gì thêm. Tôi muốn để bà Hảo tự mình đi tìm hiểu sự thật. Và khi sự thật được phơi bày, Trần Duy sẽ là người phải gánh chịu hậu quả nặng nề nhất.

 

Tôi về nhà, thấy Trần Duy đang ngồi trước máy tính, vẻ mặt đầy căng thẳng. Anh ta đang xem báo cáo tài chính của công ty. Tôi biết, anh ta đang rất lo lắng về tiền bạc. Tôi bước đến gần, vòng tay qua cổ anh ta, giọng nói dịu dàng: “Anh Duy, anh đang làm gì vậy? Sao trông anh lo lắng thế?”

 

Trần Duy giật mình, vội vàng tắt màn hình. Anh ta nói: “À, không có gì đâu em. Anh chỉ đang xem tin tức thôi mà.”

 

Tôi biết anh ta đang nói dối. Tôi cười, nói: “Anh đừng giấu em. Em biết anh đang lo lắng về tiền bạc mà. Thôi được rồi, em sẽ cố gắng chi tiêu tiết kiệm hơn nữa. Anh đừng lo lắng quá. Mình cứ cố gắng làm việc là được mà.”

 

Trần Duy nhìn tôi, ánh mắt phức tạp. Anh ta không nói gì nữa, chỉ thở dài một hơi. Tôi biết, anh ta đang rất khó chịu, nhưng anh ta không thể làm gì được. Anh ta đã tự mình trói buộc mình vào cái vòng luẩn quẩn của sự đạo đức giả và trách nhiệm không đáng có.