Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Những ngày sau đó, cuộc sống của Trần Duy như rơi vào một vòng xoáy không lối thoát. Anh ta đi làm về, đối mặt với căn nhà trống vắng những tiện nghi quen thuộc, lại phải nghe tôi ca tụng không ngớt về sự vất vả của Nguyễn Huyền và lòng tốt của anh ta. Mọi thứ cứ như gọng kìm siết chặt anh ta lại.

 

“Anh Duy, hôm nay anh có muốn sang nhà chị Huyền ăn cơm không? Chị ấy vừa nấu món cá kho tộ ngon lắm đấy,” tôi hỏi, khi anh ta vừa bước chân vào nhà. Trần Duy nhíu mày, vẻ mặt mệt mỏi hiện rõ: “Thôi, anh mệt rồi. Anh muốn ăn cơm nhà.”

 

Tôi giả vờ thất vọng: “Ôi, vậy sao. Em cứ tưởng anh muốn sang thăm chị ấy. Dù sao thì chị ấy cũng là chị dâu của anh mà. Anh trai vừa mất, chị ấy cô đơn lắm.”

 

Trần Duy thở dài, không nói gì. Anh ta ngồi phịch xuống ghế sofa, lấy điện thoại ra lướt. Tôi biết anh ta đang cố gắng lờ đi những lời nói của tôi, nhưng chúng cứ như gai nhọn, đ.â.m vào tai anh ta.

 

Bữa cơm tối hôm đó của chúng tôi chỉ có vài món đơn giản. Tôi cố tình nấu những món ăn không quá thịnh soạn, để Trần Duy cảm thấy thiếu thốn. “Anh Duy, hôm nay mình ăn đơn giản vậy nhé. Em muốn dành tiền để mua thêm đồ dùng cho chị Huyền. Chị ấy thiếu thốn nhiều thứ quá.”

 

Trần Duy nhìn mâm cơm, ánh mắt có vẻ chán nản. Anh ta nói: “Em cứ làm quá lên. Chị ấy đâu đến nỗi nào. Hơn nữa, em cũng đâu phải là người có trách nhiệm chính. Anh trai đã mất rồi, trách nhiệm đó là của anh.”

 

Tôi mỉm cười, giọng điệu vẫn giữ vẻ hiền lành: “Anh nói gì lạ vậy? Em là vợ anh, em phải cùng anh gánh vác chứ. Với lại, em thấy chị ấy thật sự rất khổ mà. Anh Duy, anh đừng có vô tâm như vậy.”

 

Trần Duy im lặng. Anh ta biết, tôi đang dùng chính những lời anh ta đã nói với tôi ở kiếp trước để đáp trả anh ta. Anh ta không thể phản bác, bởi vì nếu phản bác, anh ta sẽ trở thành kẻ đạo đức giả, tự vả vào mặt mình.

 

Sáng hôm sau, bố mẹ chồng tôi đến chơi. Mẹ chồng tôi, bà Lan, lập tức kéo tôi lại, giọng đầy vẻ quan tâm: “Này con, dạo này con có sang thăm cô Huyền không? Con bé yếu lắm đấy, không biết sống một mình có chịu nổi không.”

 

Tôi thở dài, vẻ mặt đầy lo lắng: “Dạ có chứ mẹ. Con vẫn sang thăm chị ấy thường xuyên. Con cũng mua cho chị ấy đủ thứ đồ dùng, rồi còn nấu cơm, nấu cháo mang sang nữa. Nhưng mà… con thấy chị ấy vẫn cứ yếu lắm mẹ ạ. Chắc là do thiếu chất.”

 

Mẹ chồng tôi nghe vậy, vẻ mặt càng thêm lo lắng: “Ôi giời, tội nghiệp con bé quá. Thằng Duy đâu rồi? Gọi nó ra đây mẹ bảo.”

 

Trần Duy bước ra, vẻ mặt có vẻ khó chịu. Mẹ chồng tôi lập tức mắng: “Mày xem vợ mày kìa, nó tốt bụng thế mà mày cứ hờ hững. Con Huyền nó yếu như vậy, mày phải chăm sóc nó chứ. Sao mày vô tâm thế?”

 

Trần Duy cố gắng giải thích: “Mẹ ơi, con vẫn chăm sóc chị ấy mà. Con vẫn đưa tiền cho chị ấy hàng tháng, rồi còn mua đồ ăn thức uống nữa.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

 

Mẹ chồng tôi gạt phắt đi: “Tiền bạc thì thấm vào đâu. Mày phải quan tâm đến nó bằng tình cảm chứ. Mày xem vợ mày kìa, nó còn lo lắng cho con Huyền hơn cả mày nữa đấy.”

 

Tôi đứng bên cạnh, giả vờ xấu hổ cúi đầu. Nhưng trong lòng, tôi lại cảm thấy hả hê vô cùng. Tôi biết, mẹ chồng tôi đang vô tình giúp tôi đẩy Trần Duy vào thế khó. Anh ta không thể phản bác mẹ mình, bởi vì anh ta là một người con hiếu thảo.

 

Sau khi bố mẹ chồng về, Trần Duy quay sang tôi, vẻ mặt đầy bực bội: “Em làm gì mà cứ nói lung tung với mẹ thế? Mẹ lại mắng anh rồi.”

 

Tôi giả vờ ngạc nhiên: “Ôi, em có nói gì đâu. Em chỉ nói sự thật thôi mà. Chị Huyền yếu thật mà anh. Anh không thấy sao?”

 

Trần Duy nhìn tôi, ánh mắt phức tạp. Anh ta biết tôi đang cố tình, nhưng anh ta không thể làm gì được. Anh ta đã tự mình tạo ra cái bẫy này, và bây giờ anh ta phải tự mình bước vào.

 

Những ngày tiếp theo, Trần Duy càng lúc càng trở nên khó chịu. Anh ta liên tục than vãn về việc thiếu tiền, về việc phải chi tiêu quá nhiều cho Nguyễn Huyền. Tôi vẫn giữ vẻ mặt hiền lành, dịu dàng, nhưng trong lòng lại cười thầm.

 

“Anh Duy, hôm nay em thấy chị Huyền đi mua một chiếc túi xách mới đấy. Đẹp lắm luôn,” tôi nói, khi hai vợ chồng đang ăn cơm. Trần Duy giật mình, ánh mắt đầy nghi ngờ: “Cái gì? Chị ấy có tiền mua túi xách mới sao? Tiền đâu ra?”

 

Tôi giả vờ vô tư: “Thì chắc là tiền anh cho chị ấy đấy. Anh bảo chị ấy cứ tiêu xài thoải mái mà. Em thấy chị ấy cũng xứng đáng được hưởng thụ mà anh. Một mình nuôi con vất vả như vậy, cũng nên tự thưởng cho mình một chút chứ.”

 

Trần Duy im lặng, vẻ mặt đầy khó chịu. Anh ta biết, Nguyễn Huyền đang lợi dụng lòng tốt của anh ta, nhưng anh ta không thể làm gì được. Anh ta đã tự mình tạo ra cái vỏ bọc của một người đàn ông tốt bụng, và bây giờ anh ta phải chịu đựng hậu quả của nó.

 

Tôi tiếp tục: “À mà anh Duy này, em thấy cái điện thoại của chị Huyền cũng cũ rồi. Anh có nên mua cho chị ấy một cái điện thoại mới không? Để chị ấy tiện liên lạc với bạn bè, đỡ buồn.”

 

Trần Duy lập tức phản đối: “Thôi, thôi, em đừng có nghĩ lung tung nữa. Anh làm gì có tiền mà mua điện thoại mới cho chị ấy. Em cứ nghĩ ra mấy chuyện đâu đâu.”

 

Tôi giả vờ thất vọng: “Ôi, vậy sao. Em cứ tưởng anh sẽ đồng ý chứ. Anh trai mất rồi, mình phải bù đắp cho chị ấy chứ. Chẳng lẽ… anh lại tiếc tiền mua điện thoại cho chị ấy sao?”

 

Trần Duy nhìn tôi, ánh mắt phức tạp. Anh ta biết tôi đang cố tình ép anh ta, nhưng anh ta không thể làm gì được. Anh ta đã rơi vào cái bẫy mà chính anh ta đã giăng ra. Tôi mỉm cười trong lòng, biết rằng màn kịch của tôi đang diễn ra vô cùng thuận lợi.