Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Trần Duy những ngày này vật vờ như cái bóng. Căn nhà thiếu thốn tiện nghi, cộng thêm áp lực tài chính và những lời nói móc máy của tôi, khiến anh ta kiệt sức. Tôi thấy rõ sự hằn học trong mắt anh ta mỗi khi tôi nhắc đến Nguyễn Huyền, nhưng anh ta vẫn phải cố gắng kìm nén. Đó chính là cái giá phải trả cho sự đạo đức giả.

 

“Anh Duy, hôm nay em đi chợ thấy chị Huyền đang mua sắm ở siêu thị lớn lắm. Chị ấy mua toàn đồ đắt tiền không à,” tôi nói, giọng điệu như vô tình kể chuyện, khi chúng tôi đang ăn bữa cơm đạm bạc. Trần Duy đang ăn cũng phải dừng đũa, ngẩng đầu lên nhìn tôi.

 

“Thật sao? Chị ấy mua gì mà nhiều thế?” Anh ta hỏi, vẻ mặt đầy nghi ngờ. Tôi gật đầu: “Dạ, nào là cá hồi, thịt bò nhập khẩu, rồi cả rượu vang nữa. Chắc là chị ấy mời bạn bè đến ăn uống đấy anh. Em thấy chị ấy cũng nên được hưởng thụ cuộc sống như vậy mà.”

 

Trần Duy im lặng, nhưng tôi thấy rõ gân xanh nổi lên trên trán anh ta. Anh ta biết Nguyễn Huyền đang tiêu xài hoang phí số tiền của mình, nhưng anh ta không thể làm gì được. Anh ta đã tự mình tuyên bố sẽ chăm sóc Nguyễn Huyền, và bây giờ anh ta phải gánh chịu hậu quả.

 

Tôi tiếp tục: “À mà anh Duy này, em thấy bé Tí – con trai chị Huyền – dạo này học hành cũng sa sút lắm. Chị Huyền bảo là cháu cần được học thêm ở trung tâm tốt hơn. Anh có nên đóng tiền học thêm cho cháu không? Dù sao thì đó cũng là cháu ruột của anh mà.”

 

Trần Duy giật mình, suýt nữa thì làm rơi bát cơm. Anh ta nói: “Cái gì? Học thêm ở trung tâm tốt? Tiền đâu ra mà học? Em cứ nghĩ ra mấy chuyện đâu đâu.”

 

Tôi giả vờ ngạc nhiên: “Ôi, anh Duy nói gì lạ vậy? Bé Tí là cháu anh mà. Anh trai mất rồi, mình phải có trách nhiệm nuôi dạy cháu nên người chứ. Chẳng lẽ… anh lại tiếc tiền học phí cho cháu sao?”

 

Trần Duy nhìn tôi, ánh mắt đầy căm ghét. Anh ta biết tôi đang ép anh ta, nhưng anh ta không thể làm gì được. Anh ta đã tự mình đặt mình vào thế khó. Anh ta không thể từ chối, bởi vì nếu từ chối, anh ta sẽ trở thành một người chú vô trách nhiệm trong mắt mọi người.

 

Anh ta thở dài một hơi, nói: “Thôi được rồi. Em cứ hỏi xem học phí bao nhiêu. Nhưng mà… anh không có nhiều tiền đâu đấy.”

 

Tôi mỉm cười, giọng điệu đầy vẻ mãn nguyện: “Dạ vâng, anh cứ yên tâm. Em sẽ cố gắng tìm một trung tâm thật tốt, mà học phí lại phải chăng nữa.” Tôi biết, điều đó là không thể. Tôi sẽ tìm một trung tâm đắt tiền nhất, để Trần Duy phải chi trả một khoản tiền lớn.

 

Sáng hôm sau, tôi sang nhà Nguyễn Huyền, vẻ mặt đầy vẻ quan tâm. “Chị Huyền ơi, em nghe nói bé Tí dạo này học hành sa sút lắm. Em nghĩ mình nên cho cháu đi học thêm ở trung tâm tốt hơn.”

 

Nguyễn Huyền nghe vậy, ánh mắt lập tức sáng lên. Cô ta nói: “Ôi, An Lệ đúng là người tốt bụng. Chị cũng đang lo lắng về chuyện này đây. Nhưng mà… học phí ở các trung tâm tốt thì đắt lắm, chị không đủ tiền.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

 

Tôi mỉm cười: “Chị đừng lo. Anh Duy nhà em bảo anh ấy sẽ lo liệu hết. Anh ấy bảo bé Tí là cháu ruột của anh ấy, anh ấy phải có trách nhiệm. Chị cứ yên tâm cho cháu đi học đi.”

 

Nguyễn Huyền nghe vậy, vẻ mặt đầy vui mừng. Cô ta lập tức ôm lấy tôi, nói: “Ôi, An Lệ, em đúng là ân nhân của chị. Chị không biết nói gì để cảm ơn em nữa.”

 

Tôi giả vờ khiêm tốn: “Chị đừng nói vậy. Em chỉ làm những gì em nên làm thôi mà. Anh Duy cũng rất ủng hộ em đấy.” Tôi biết, Nguyễn Huyền đang rất vui mừng, nhưng cô ta không hề biết rằng, cô ta đang tự mình đào hố chôn mình.

 

Tôi tìm một trung tâm học thêm tiếng Anh quốc tế rất đắt đỏ, rồi báo lại cho Trần Duy. Anh ta nghe xong thì tái mặt. “Cái gì? Học phí cao thế sao? Có nhầm lẫn gì không đấy?” Anh ta hỏi, giọng điệu đầy vẻ hoài nghi.

 

Tôi đáp, giọng điệu bình thản: “Không nhầm đâu anh. Đây là trung tâm tốt nhất rồi. Anh cứ nghĩ xem, bé Tí được học ở đây thì tương lai sẽ sáng lạn như thế nào. Anh trai mất rồi, mình phải bù đắp cho cháu chứ.”

 

Trần Duy im lặng. Anh ta biết, anh ta không thể từ chối. Anh ta đã tự mình đặt mình vào thế khó. Anh ta thở dài một hơi, rồi nói: “Thôi được rồi. Em cứ đăng ký cho cháu đi. Nhưng mà… em phải nhớ là anh không có nhiều tiền đâu đấy.”

 

Tôi mỉm cười, vẻ mặt đầy vẻ mãn nguyện. Tôi biết, Trần Duy đang rất đau khổ, nhưng anh ta không thể làm gì được. Anh ta đã tự mình tạo ra cái bẫy này, và bây giờ anh ta phải tự mình bước vào.

 

Khi Trần Duy về nhà vào buổi tối, anh ta thấy tôi đang xem một cuốn catalogue du lịch. Anh ta ngạc nhiên: “Em xem gì vậy?”

 

Tôi quay lại, nở nụ cười tươi rói: “À, em đang xem tour du lịch cho chị Huyền và bé Tí. Em nghĩ chị ấy đã vất vả nhiều rồi, nên cho chị ấy đi du lịch một chuyến để giải tỏa căng thẳng. Anh thấy sao? Em nghĩ mình nên chi trả cho chuyến đi này.”

 

Trần Duy giật mình, vẻ mặt tái mét. Anh ta nói: “Cái gì? Du lịch? Em điên rồi sao? Anh làm gì có tiền mà lo cho mấy chuyện đó.”

 

Tôi giả vờ thất vọng: “Ôi, anh Duy nói gì lạ vậy? Anh trai mất rồi, chị ấy cô đơn lắm. Anh nên cho chị ấy đi du lịch để giải tỏa căng thẳng chứ. Chẳng lẽ… anh lại tiếc tiền sao?”

 

Trần Duy nhìn tôi, ánh mắt đầy căm ghét. Anh ta biết tôi đang cố tình đẩy anh ta vào đường cùng, nhưng anh ta không thể làm gì được. Anh ta đã tự mình giăng bẫy, và bây giờ anh ta phải tự mình chịu đựng hậu quả. Tôi biết, anh ta đang rất tức giận, nhưng anh ta không thể làm gì được. Bởi vì, anh ta đã tự mình xây dựng hình ảnh một người đàn ông hào hiệp, và bây giờ, anh ta phải sống đúng với hình ảnh đó, dù nó có nghiệt ngã đến đâu.