Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Trần Duy những ngày này cứ như người mất hồn. Anh ta đi làm về là lại ngồi thẫn thờ, ánh mắt nhìn vô định. Tôi biết anh ta đang tính toán, đang tìm cách thoát ra khỏi cái gọng kìm mà tôi đã siết chặt. Nhưng tôi sẽ không để anh ta có cơ hội đó.

 

“Anh Duy, anh sao thế? Trông anh có vẻ mệt mỏi quá,” tôi hỏi, giọng điệu đầy vẻ quan tâm. Trần Duy thở dài: “Anh mệt mỏi vì tiền bạc quá em ạ. Dạo này chi tiêu nhiều quá, anh không biết phải làm sao nữa.”

 

Tôi giả vờ ngạc nhiên: “Ôi, sao lại thế ạ? Em tưởng anh kiếm tiền giỏi lắm mà. Hay là… anh đã tiêu pha gì rồi?”

 

Trần Duy giật mình, vội vàng xua tay: “Không, không có đâu. Anh vẫn chi tiêu tiết kiệm mà. Chỉ là… dạo này chi phí sinh hoạt tăng cao quá thôi.” Anh ta nói dối không chớp mắt, nhưng tôi biết, anh ta đang cố gắng che giấu sự thật.

 

Tôi gật gù ra vẻ tin tưởng: “À ra vậy. Vậy thì anh cứ yên tâm. Em sẽ cố gắng chi tiêu tiết kiệm hơn nữa. Mình cùng nhau vượt qua giai đoạn khó khăn này nhé.” Tôi nói, giọng điệu đầy vẻ thấu hiểu, khiến anh ta không thể nào nghi ngờ được tôi.

 

Sáng hôm sau, khi Trần Duy đi làm, tôi lại gọi điện cho bà Hảo. “Bà Hảo ơi, cháu thấy anh Duy dạo này cứ than vãn về tiền bạc. Chắc là anh ấy lo lắng lắm. Cháu cũng thương anh ấy, nhưng mà… cháu cũng không biết phải làm sao nữa.”

 

Bà Hảo lập tức hào hứng: “Ôi giời, cô An Lệ lo xa quá. Thằng Duy nó là đàn ông, nó phải lo cho gia đình chứ. Hơn nữa, nó còn phải lo cho cô Huyền nữa chứ. Cô cứ yên tâm, tôi sẽ nói chuyện với ông bà thông gia, để ông bà khuyên nhủ thằng Duy.”

 

Tôi biết, bà Hảo sẽ không chỉ nói chuyện với bố mẹ chồng tôi, mà còn lan truyền câu chuyện này khắp khu phố. Trần Duy sẽ bị áp lực từ mọi phía, và anh ta sẽ không thể nào thoát ra được.

 

Khi Trần Duy về nhà vào buổi tối, anh ta thấy tôi đang ngồi khóc thút thít. Anh ta hoảng hốt: “An Lệ, em sao thế? Ai làm gì em à?”

 

Tôi ngẩng lên, đôi mắt đỏ hoe, giọng nói nghẹn ngào: “Anh Duy, em… em xin lỗi anh. Em không muốn làm anh khó xử. Nhưng mà… em thấy chị Huyền tội nghiệp quá. Anh trai mất rồi, chị ấy cô đơn lắm. Em chỉ muốn giúp chị ấy thôi mà.”

 

Trần Duy nhìn tôi, ánh mắt phức tạp. Anh ta biết tôi đang cố tình diễn kịch, nhưng anh ta không thể làm gì được. Anh ta đã tự mình tạo ra cái bẫy này, và bây giờ anh ta phải tự mình bước vào.

 

“Thôi được rồi, em đừng khóc nữa. Anh biết em là người tốt bụng mà,” Trần Duy nói, giọng điệu có vẻ miễn cưỡng. “Anh sẽ cố gắng lo liệu mọi thứ. Em đừng lo lắng quá.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

 

Tôi lau nước mắt, nở một nụ cười yếu ớt: “Thật sao anh? Anh sẽ không trách em chứ? Em sợ anh sẽ giận em.”

 

Trần Duy thở dài: “Anh không giận em đâu. Em cứ làm những gì em thấy đúng đi.”

 

Tôi biết, anh ta đang rất khó chịu, nhưng anh ta không thể nói ra. Anh ta đã tự mình trói buộc mình vào cái vòng luẩn quẩn của sự đạo đức giả và trách nhiệm không đáng có. Tôi mỉm cười trong lòng, biết rằng màn kịch của tôi đang diễn ra vô cùng thuận lợi.

 

Những ngày sau đó, Trần Duy càng lúc càng trở nên mệt mỏi. Anh ta không còn cười nói nhiều như trước, ánh mắt lúc nào cũng chất chứa đầy lo âu. Tôi biết, anh ta đang phải chịu đựng áp lực rất lớn từ cả tôi, bố mẹ chồng, và dư luận xã hội.

 

Một buổi tối, Trần Duy đột nhiên nói: “An Lệ, anh nghĩ mình nên nói chuyện nghiêm túc với em. Em… em có thể đừng quá hào phóng với chị Huyền nữa được không? Anh thật sự không chịu nổi nữa rồi.”

 

Tôi giả vờ ngạc nhiên, ánh mắt mở to: “Anh Duy nói gì lạ vậy? Em chỉ làm những gì anh đã dạy em thôi mà. Anh bảo em phải biết yêu thương, chia sẻ với người thân mà. Chẳng lẽ… anh lại muốn em sống ích kỷ sao?”

 

Trần Duy giật mình, vẻ mặt tái mét. Anh ta biết tôi đang dùng chính những lời anh ta đã nói với tôi ở kiếp trước để đáp trả anh ta. Anh ta không thể phản bác, bởi vì nếu phản bác, anh ta sẽ trở thành kẻ đạo đức giả, tự vả vào mặt mình.

 

“Không, anh không có ý đó. Anh chỉ là… anh thấy mình không đủ sức lo liệu nữa. Em có thể bớt đi một chút được không?” Trần Duy nói, giọng điệu đầy vẻ van nài.

 

Tôi nhìn anh ta, ánh mắt đầy vẻ thất vọng: “Anh Duy, em không ngờ anh lại là người như vậy. Anh đã hứa sẽ chăm sóc chị Huyền cả đời mà. Anh trai mất rồi, chị ấy chỉ còn mỗi anh là chỗ dựa thôi. Anh mà bỏ rơi chị ấy thì ai sẽ lo cho chị ấy đây?”

 

Trần Duy im lặng. Anh ta biết, anh ta đã tự mình đặt mình vào thế khó. Anh ta không thể từ chối, bởi vì nếu từ chối, anh ta sẽ trở thành một người đàn ông tồi tệ trong mắt tôi và cả bố mẹ. Tôi biết anh ta đang rất khó xử, nhưng tôi sẽ không buông tha cho anh ta dễ dàng như vậy.

 

Tôi tiếp tục: “Hơn nữa, anh đừng quên những gì anh đã làm với em ở kiếp trước. Anh đã bỏ mặc em, bỏ mặc con gái mình để chạy theo chị dâu. Anh đã để em sống trong địa ngục trần gian. Anh nghĩ anh có thể dễ dàng thoát khỏi những gì anh đã gây ra sao?”

 

Trần Duy giật mình, ánh mắt mở to. Anh ta nhìn tôi, vẻ mặt đầy hoảng hốt. Anh ta không thể tin được những gì tôi vừa nói. Anh ta không biết tôi đang nói về chuyện gì. Nhưng tôi biết, anh ta đang rất sợ hãi. Tôi mỉm cười, biết rằng màn kịch của tôi đang đi đến hồi kết.