Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Trần Duy nhìn tôi, ánh mắt đầy kinh ngạc và hoang mang. Anh ta lắp bắp: “An Lệ, em… em đang nói gì vậy? Anh không hiểu em đang nói gì cả.”

 

Tôi cười khẩy, nụ cười lạnh lẽo đến xương tủy. “Anh không hiểu sao? Anh đã quên những gì anh đã làm với tôi ở kiếp trước rồi sao, Trần Duy? Anh đã quên cái ngày anh bỏ mặc tôi và con gái, để chạy theo Nguyễn Huyền, để rồi tôi phải sống trong tủi nhục và đau khổ?”

 

Trần Duy tái mặt. Anh ta lùi lại một bước, nhìn tôi như thể tôi là một con quỷ. Anh ta nói: “Em… em nói gì lạ vậy? Em có bị điên không? Anh làm gì có kiếp trước kiếp sau gì ở đây?”

 

Tôi tiến lại gần anh ta, ánh mắt tôi rực lửa căm hờn. “Anh không tin sao? Vậy thì để tôi nhắc lại cho anh nhớ. Anh đã từng nói tôi là người lạnh lùng, vô cảm, khi tôi phản đối việc anh đưa tiền cho Nguyễn Huyền. Anh đã để bố mẹ mắng chửi tôi, đã tung câu chuyện lên mạng để tôi bị dân mạng ném đá đến tơi tả.”

 

Trần Duy run rẩy. Anh ta nhìn tôi, vẻ mặt đầy sợ hãi. Anh ta không thể tin được những gì tôi đang nói. Anh ta không biết tại sao tôi lại biết những chuyện đó.

 

“Em… em nói bậy bạ gì thế? Anh làm gì có làm những chuyện đó?” Trần Duy lắp bắp. Tôi cười khẩy: “Anh không làm sao? Vậy thì tại sao bây giờ anh lại phải chịu đựng những gì anh đã gây ra cho tôi? Đây chính là quả báo đấy, Trần Duy. Anh đã gieo nhân nào thì gặt quả đó thôi.”

 

Trần Duy ngã phịch xuống ghế sofa, vẻ mặt tái mét như tờ giấy. Anh ta nhìn tôi, ánh mắt đầy tuyệt vọng. Anh ta không thể tin được rằng, những gì anh ta đã làm ở kiếp trước lại quay trở lại ám ảnh anh ta ở kiếp này.

 

Tôi tiếp tục: “Anh nghĩ anh có thể dễ dàng thoát khỏi những gì anh đã gây ra sao? Không đâu, Trần Duy. Anh sẽ phải trả giá cho tất cả những gì anh đã làm. Anh sẽ phải chịu đựng những gì tôi đã từng chịu đựng.”

 

Trần Duy không nói gì. Anh ta chỉ ngồi đó, run rẩy, ánh mắt đầy sợ hãi. Tôi biết, anh ta đã hiểu ra mọi chuyện. Anh ta đã nhận ra rằng, tôi không phải là An Lệ của kiếp trước nữa. Tôi đã trở lại, để đòi lại công bằng cho chính mình.

 

Sáng hôm sau, Trần Duy đi làm với vẻ mặt phờ phạc. Anh ta không còn than vãn về tiền bạc nữa, mà chỉ im lặng. Tôi biết, anh ta đang phải chịu đựng áp lực rất lớn từ những lời nói của tôi.

 

Nguyễn Huyền những ngày này cũng bắt đầu cảm thấy khó chịu. Cô ta liên tục gọi điện cho Trần Duy, than vãn về việc thiếu tiền, về việc phải chi tiêu quá nhiều. Cô ta không biết rằng, Trần Duy đang phải chịu đựng áp lực rất lớn từ tôi.

 

Một buổi chiều, tôi đi đón An Nhiên ở trường học. Tôi gặp mẹ chồng tôi ở cổng trường. Bà ấy lập tức kéo tôi lại, giọng đầy vẻ lo lắng: “Này con, dạo này thằng Duy nó cứ than vãn về tiền bạc. Nó bảo nó không chịu nổi nữa rồi. Con có biết nó tiêu pha gì không?”

 

Tôi thở dài, vẻ mặt đầy khó xử: “Dạ, con cũng không biết nữa mẹ ạ. Con chỉ thấy anh ấy cứ đưa tiền cho chị Huyền thôi. Chị ấy cứ đòi hỏi đủ thứ, nào là tiền học cho cháu, tiền mua sắm, tiền đi du lịch… Con cũng không dám nói gì. Con sợ anh ấy giận.”

 

Mẹ chồng tôi nghe vậy, vẻ mặt lập tức thay đổi. Bà ấy nói: “Cái gì? Con Huyền nó dám đòi hỏi như vậy sao? Nó tưởng nó là ai mà dám đòi hỏi thằng Duy nhiều tiền như vậy?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

 

Tôi giả vờ lo lắng: “Mẹ ơi, mẹ đừng nói vậy. Chị ấy là chị dâu mình mà. Anh trai mất rồi, chị ấy cũng tội nghiệp lắm. Mình nên thương chị ấy chứ.”

 

Mẹ chồng tôi gạt phắt đi: “Thương gì mà thương. Nó lợi dụng lòng tốt của thằng Duy đấy. Để đấy tôi nói chuyện với nó.”

 

Tôi biết, mẹ chồng tôi đã hiểu ra vấn đề. Bà ấy sẽ không còn đứng về phía Nguyễn Huyền nữa. Bà ấy sẽ đứng về phía tôi, để bảo vệ con trai mình. Tôi mỉm cười trong lòng, biết rằng màn kịch của tôi đang đi đến hồi kết.

 

Khi Trần Duy về nhà vào buổi tối, anh ta thấy mẹ chồng tôi đang ngồi ở phòng khách, vẻ mặt đầy tức giận. Mẹ chồng tôi lập tức mắng: “Mày xem cái con Huyền kìa, nó lợi dụng lòng tốt của mày đấy. Nó dám đòi hỏi mày nhiều tiền như vậy sao?”

 

Trần Duy giật mình, vẻ mặt tái mét. Anh ta không biết tại sao mẹ mình lại biết những chuyện đó. Anh ta nhìn tôi, ánh mắt đầy nghi ngờ. Tôi giả vờ vô tội, không nói gì.

 

Mẹ chồng tôi tiếp tục: “Mày xem mày kìa, nó lợi dụng mày mà mày cứ ngu ngơ tin nó. Mày có biết nó tiêu xài hoang phí như thế nào không? Nó mua sắm đủ thứ đồ đắt tiền, đi du lịch khắp nơi, mà mày cứ tưởng nó khổ sở.”

 

Trần Duy im lặng. Anh ta không thể phản bác mẹ mình, bởi vì anh ta biết những gì mẹ mình nói là đúng. Anh ta đã bị Nguyễn Huyền lợi dụng, mà anh ta lại không hề hay biết.

 

Mẹ chồng tôi quay sang tôi, giọng nói dịu dàng hơn: “An Lệ, con đúng là người tốt bụng. Con đã cố gắng giúp đỡ con Huyền, nhưng nó lại lợi dụng con. Con đừng buồn nhé.”

 

Tôi cúi đầu, vẻ mặt đầy vẻ tủi thân: “Dạ, con cũng không biết phải làm sao nữa mẹ ạ. Con chỉ muốn giúp chị ấy thôi mà.”

 

Trần Duy nhìn tôi, ánh mắt phức tạp. Anh ta biết tôi đang cố tình, nhưng anh ta không thể làm gì được. Anh ta đã tự mình tạo ra cái bẫy này, và bây giờ anh ta phải tự mình bước vào.

 

Mẹ chồng tôi đứng dậy, nói: “Thôi được rồi, mẹ về đây. Thằng Duy, mày phải xem lại bản thân mình đi. Mày đừng có ngu ngơ để người khác lợi dụng nữa.”

 

Sau khi mẹ chồng tôi về, Trần Duy quay sang tôi, vẻ mặt đầy tức giận: “Em làm gì mà nói lung tung với mẹ thế? Mẹ lại mắng anh rồi.”

 

Tôi giả vờ ngạc nhiên: “Ôi, em có nói gì đâu. Em chỉ nói sự thật thôi mà. Chị Huyền đúng là tiêu xài hoang phí thật mà anh. Anh không thấy sao?”

 

Trần Duy nhìn tôi, ánh mắt đầy căm ghét. Anh ta biết tôi đang cố tình đẩy anh ta vào đường cùng, nhưng anh ta không thể làm gì được. Anh ta đã tự mình giăng bẫy, và bây giờ anh ta phải tự mình chịu đựng hậu quả. Tôi biết, anh ta đang rất tức giận, nhưng anh ta không thể làm gì được. Bởi vì, anh ta đã tự mình xây dựng hình ảnh một người đàn ông hào hiệp, và bây giờ, anh ta phải sống đúng với hình ảnh đó, dù nó có nghiệt ngã đến đâu. Tôi mỉm cười trong lòng, biết rằng, anh ta đang sống trong địa ngục của chính mình.