Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Cuộc gọi của Lâm Khải Minh không phải là duy nhất. Những tuần sau đó, anh ta thường xuyên liên lạc, với những lý do khác nhau.

 

Khi thì hỏi về sức khỏe, khi thì về công việc, khi thì bóng gió về bé An. Tôi biết, anh ta đang cố gắng tìm cách quay lại, hoặc ít nhất là duy trì sự hiện diện trong cuộc sống của tôi.

 

Nhưng tôi đã dựng lên một bức tường vững chắc. Tôi không còn là người phụ nữ yếu đuối, dễ mềm lòng trước những lời đường mật giả dối của anh ta nữa.

 

Tôi trả lời anh ta một cách dứt khoát, lạnh lùng, không để lộ bất kỳ cảm xúc nào. Tôi nói: "Chúng ta đã ly hôn rồi, Lâm tiên sinh. Không cần thiết phải liên lạc nhiều như vậy."

 

Anh ta nói: "Nhưng chúng ta vẫn có con chung. Anh muốn biết em sống có tốt không."

 

Tôi nói: "Tôi sống rất tốt. Anh hãy tập trung vào việc của anh đi."

 

Trong khi đó, Hạ Vân lại đang gặp rắc rối lớn. Sau những lời nói của tôi trước truyền thông, thân phận "em gái đáng thương" của cô ta không còn được chấp nhận dễ dàng như trước.

 

Giới thượng lưu bắt đầu xì xào, bàn tán về nguồn gốc của cô ta. Những câu chuyện về mẹ cô ta – một ca sĩ phòng trà thủ đoạn – dần bị đào bới.

 

Những người phụ nữ trong giới, vốn đã không ưa gì Hạ Vân vì sự giả tạo và việc cô ta chen chân vào gia đình Khải Minh, giờ đây có cớ để công khai tẩy chay cô ta.

 

Hạ Vân cố gắng xuất hiện trong các sự kiện xã hội, nhưng cô ta chỉ nhận lại những ánh mắt khinh miệt và những lời xì xào sau lưng. Vị trí "bà Lâm tương lai" mà cô ta hằng mơ ước giờ trở nên xa vời hơn bao giờ hết.

 

Có lần, cô ta cố ý xuất hiện tại một buổi tiệc từ thiện mà tôi cũng được mời. Cô ta mặc một chiếc váy trắng tinh khôi, cố gắng tạo vẻ mong manh, yếu đuối.

 

Cô ta bước đến gần tôi, cố tình vấp ngã. Tôi đứng đó, bất động, nhìn cô ta ngã khuỵu xuống sàn. Một vài người xung quanh vội vàng chạy đến đỡ.

 

Hạ Vân ngước nhìn tôi, đôi mắt ngấn nước, giọng nói yếu ớt: "Chị dâu... em... em không cố ý."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

 

Tôi chỉ khẽ cười. Tôi nói: "Hạ Vân, em nên học cách tự đứng dậy. Không phải lúc nào cũng có người đỡ em đâu. Đặc biệt là khi em tự ngã."

 

Lời nói của tôi khiến mọi người xung quanh xì xào. Khuôn mặt Hạ Vân tái mét, cô ta vội vàng đứng dậy, lủi đi như một con mèo bị dội nước lạnh.

 

Lâm Khải Minh cũng có mặt ở đó. Anh ta nhìn thấy toàn bộ cảnh tượng. Anh ta bước đến gần tôi, ánh mắt phức tạp, xen lẫn chút thất vọng.

 

Anh ta nói: "Em không cần phải làm như vậy. Cô ấy là khách của anh."

 

Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta, giọng điệu sắc lạnh. Tôi nói: "Khách của anh thì sao? Tôi chỉ nói sự thật. Anh có vẻ vẫn chưa nhìn rõ bản chất của cô ta nhỉ, Lâm Khải Minh?"

 

Anh ta im lặng, ánh mắt lảng tránh. Có lẽ, những sự kiện gần đây đã khiến anh ta bắt đầu nhìn nhận lại Hạ Vân. Chiếc mặt nạ của cô ta đang dần sứt mẻ.

 

Tôi rời khỏi buổi tiệc sớm, không muốn lãng phí thời gian vào những trò diễn kịch rẻ tiền. Tôi biết, Hạ Vân sẽ không dừng lại, nhưng tôi cũng không còn là tôi của ngày xưa.

 

Tôi bắt đầu nhận được nhiều dự án lớn hơn, những lời mời hợp tác từ các tập đoàn danh tiếng. Danh tiếng của tôi trong ngành thiết kế ngày càng được khẳng định.

 

Những người từng nghi ngờ tôi, từng chỉ trích tôi, giờ đây phải nhìn tôi bằng con mắt khác. Tôi dùng tài năng và sự nỗ lực của mình để chứng minh giá trị của bản thân.

 

Một ngày nọ, tôi nhận được cuộc gọi từ một người bạn cũ, hiện đang làm việc cho một tạp chí thời trang danh tiếng. Cô ấy mời tôi tham gia một buổi phỏng vấn.

 

Cô ấy nói: "Họ muốn biết về câu chuyện của em, về cách em đã vượt qua khó khăn và xây dựng lại sự nghiệp. Em có muốn chia sẻ không?"

 

Tôi suy nghĩ một lúc, rồi đồng ý. Đây là cơ hội để tôi nói lên tiếng nói của mình, một lần và mãi mãi, không phải để thanh minh, mà để truyền cảm hứng.

 

Tôi muốn những người phụ nữ khác biết rằng, ly hôn không phải là dấu chấm hết, mà có thể là khởi đầu của một hành trình mới, một hành trình tìm lại chính mình. Và tôi biết, Hạ Vân sẽ không vui khi đọc được bài phỏng vấn này.