Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Mấy ngày sau, tôi nhận được một cuộc gọi từ số lạ. Giọng nói quen thuộc vang lên, lạnh lùng và đầy căm hờn. Đó là Hạ Vân.

 

Cô ta nói: "Chị tưởng chị đã thắng rồi sao? Chị tưởng chị có thể cướp đi tất cả của tôi sao?"

 

Tôi khẽ cười, giọng điệu bình thản. Tôi nói: "Tôi không cướp của em cái gì cả, Hạ Vân. Tôi chỉ lấy lại những gì thuộc về mình, và vạch trần sự thật mà thôi."

 

Cô ta gào lên: "Chị đừng có giả tạo! Chị đã hủy hoại danh tiếng của tôi, hủy hoại cuộc đời tôi!"

 

Tôi nói: "Em tự hủy hoại mình đấy chứ. Tôi chỉ chiếu rọi ánh sáng vào những góc khuất mà em đã cố gắng che giấu."

 

Cuộc trò chuyện nhanh chóng biến thành một cuộc đấu khẩu nảy lửa. Hạ Vân liên tục buông những lời xúc phạm, đe dọa. Nhưng tôi không còn bị ảnh hưởng bởi những lời lẽ đó nữa.

 

Tôi nói: "Nếu em còn gọi điện làm phiền tôi, tôi sẽ không ngần ngại báo cảnh sát. Đừng quên, tôi không còn là bà Lâm của ngày xưa nữa."

 

Tôi cúp máy. Tay tôi vẫn còn run nhẹ, nhưng không phải vì sợ hãi, mà vì sự căm phẫn. Tôi biết, Hạ Vân sẽ không để yên. Cô ta sẽ tìm mọi cách để trả thù.

 

Và quả thật, ngay ngày hôm sau, một loạt bài báo lá cải xuất hiện, đưa tin về đời tư của tôi. Họ thêu dệt những câu chuyện sai sự thật về việc tôi cặp kè với người đàn ông khác khi còn đang trong hôn nhân, về việc tôi bỏ rơi con cái để chạy theo danh vọng.

 

Những thông tin đó được dàn dựng rất khéo léo, có vẻ như Hạ Vân đã chi rất nhiều tiền để bôi nhọ danh dự của tôi. Điện thoại của tôi liên tục đổ chuông, từ bạn bè, đối tác, và cả những người xa lạ.

 

Công việc của tôi bắt đầu bị ảnh hưởng. Một số đối tác lớn bày tỏ sự lo ngại, và một vài dự án bị tạm dừng. Áp lực đè nặng lên vai tôi.

 

Nhưng tôi không gục ngã. Tôi đã lường trước được điều này. Tôi biết, đây là chiêu trò cuối cùng của Hạ Vân để lật đổ tôi.

 

Tôi triệu tập đội ngũ luật sư của mình. Chúng tôi thu thập bằng chứng, chuẩn bị cho một cuộc chiến pháp lý. Tôi sẽ không để cô ta dễ dàng thoát tội.

 

Trong lúc này, Lâm Khải Minh lại gọi điện cho tôi. Giọng anh ta đầy lo lắng. Anh ta nói: "Em có sao không? Anh biết Hạ Vân đã làm gì. Anh sẽ xử lý cô ta."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Tôi nói: "Không cần anh phải ra tay, Lâm tiên sinh. Tôi tự có cách giải quyết chuyện của mình."

 

Anh ta nói: "Nhưng những tin đồn đó đang ảnh hưởng đến em. Anh không muốn em phải chịu đựng thêm nữa."

 

Tôi khẽ cười. Tôi nói: "Tôi đã chịu đựng đủ rồi. Bây giờ, tôi sẽ không chịu đựng thêm một giây phút nào nữa. Tôi sẽ khiến cô ta phải trả giá cho những gì mình đã làm."

 

Anh ta im lặng. Có lẽ anh ta không ngờ tôi lại quyết liệt đến vậy. Tôi không còn là người phụ nữ chỉ biết khóc lóc và cam chịu nữa.

 

Tôi nói: "Nếu anh muốn giúp, thì hãy bảo vệ bé An thật tốt. Còn những chuyện khác, cứ để tôi lo."

 

Sau cuộc gọi đó, tôi không liên lạc với Lâm Khải Minh nữa. Tôi dồn hết sức lực vào việc đối phó với Hạ Vân. Tôi biết, đây là trận chiến cuối cùng, và tôi sẽ không thể thua.

 

Tôi tổ chức một buổi họp báo. Tôi muốn chính mình đứng ra đối mặt với dư luận, không qua bất kỳ trung gian nào. Tôi muốn mọi người nghe sự thật từ chính miệng tôi.

 

Ngày họp báo, tôi xuất hiện với vẻ ngoài tự tin, rạng rỡ. Tôi không hề có vẻ gì là một người phụ nữ đang phải đối mặt với sóng gió dư luận.

 

Tôi nhìn thẳng vào ống kính máy quay, bắt đầu câu chuyện của mình. Tôi không chỉ bác bỏ những cáo buộc sai sự thật, mà còn kể lại toàn bộ hành trình của mình.

 

Tôi nói về cuộc hôn nhân đã chết, về sự xuất hiện của Hạ Vân, về những tổn thương mà tôi đã phải chịu đựng. Tôi nói về quyết định ly hôn và việc từ bỏ quyền nuôi con để tìm lại sự tự do.

 

Tôi nói: "Tôi biết, quyết định của tôi có thể bị nhiều người chỉ trích. Nhưng tôi tin rằng, một người mẹ hạnh phúc mới có thể nuôi dạy một đứa con hạnh phúc."

 

Tôi nói tiếp: "Tôi không bỏ rơi con. Tôi chỉ đang cho mình và con một cơ hội tốt hơn để sống một cuộc đời trọn vẹn."

 

Buổi họp báo của tôi đã gây chấn động. Dư luận bắt đầu thay đổi. Từ những lời chỉ trích, họ chuyển sang sự cảm thông và ủng hộ. Hạ Vân, từ vị trí kẻ tấn công, giờ đây trở thành kẻ bị lên án.

 

Các bài báo lá cải về tôi nhanh chóng bị gỡ bỏ. Thay vào đó là những bài viết ca ngợi sự dũng cảm và bản lĩnh của tôi. Tôi đã thành công trong việc lật ngược tình thế.

 

Nhưng tôi biết, đây mới chỉ là bước khởi đầu. Trận chiến thực sự vẫn còn ở phía trước. Và tôi đã sẵn sàng để giáng đòn cuối cùng.