Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tôi đi tìm việc làm. Nhưng tìm kiếm nửa ngày mà chẳng thấy việc làm thêm nào đáng tin cậy.
Tôi đành phải đăng tin hỏi trong vài nhóm câu lạc bộ mới tham gia.
5
Rất nhanh sau đó có người thông qua trò chuyện nhóm gửi lời mời kết bạn với tôi.
Tôi nhìn hai chữ “Đoạn Dịch”, nhíu mày nhấn đồng ý.
“Chị ơi, bên em có một công việc, chị có hứng thú không ạ?”
“Nói xem nào.”
“Làm người chơi cùng. Hôm nay em thấy lịch sử cấp bậc Liên Quân của chị là Vinh Quang rồi.”
“Người chơi cùng là sao?”
“Tức là chị dành thời gian chơi game cùng em, em sẽ trả lương cho chị.”
Tôi ngớ người ra, lại có chuyện tốt như vậy ư?
Nhưng nghĩ lại, công việc nhàn hạ thế này thì kiếm được bao nhiêu tiền chứ?
Như thể biết được suy nghĩ trong lòng tôi, Đoạn Dịch lại gửi thêm mấy chữ:
“Năm nghìn một tháng.”
Tôi im lặng, đồng thời nghi ngờ cậu ta là lừa đảo.
“Mười nghìn.”
“Hai mươi nghìn.”
Đến nước này, tôi dám chắc cậu ta là lừa đảo.
“Không cần đâu, tôi tìm được rồi.” Tôi nhìn quảng cáo nhỏ mà bạn cùng phòng chỉ cho, nhanh chóng trả lời.
Tôi giống mẹ, cứng đầu, cho rằng tiền bạc không mua được tôn nghiêm.
Thế nhưng ngày hôm sau, tôi nhìn khoản tiền 85 tệ nhận được sau khi đứng ngẩn tò te cả ngày dưới cái nắng gay gắt, liền mở khung chat của Đoạn Dịch ra:
“Cái vụ chơi cùng hôm qua, cậu nói kỹ hơn chút xem.”
6
Tôi giữ lại chút lương tâm cuối cùng, chốt giá một vạn một tháng.
Đoạn Dịch chỉ yêu cầu tôi mỗi tối đều chơi game cùng cậu ta là được.
Sau khi giao dịch được xác nhận, Đoạn Dịch đã chuyển khoản một vạn tệ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Tôi do dự một thoáng, sao cứ cảm thấy mình giống như đang lừa đảo vậy nhỉ?
Thôi kệ, cùng lắm thì dẫn cậu ta lên hạng vậy.
Tự an ủi xong, tôi an tâm nhận lấy khoản tiền chuyển khoản.
“Chị ơi, bây giờ chị có thời gian chơi không ạ?”
“Được, vào game đi.”
Tôi mở Liên Quân Mobile ra, xem qua trang cá nhân của Đoạn Dịch.
Biểu tượng V10 sáng lấp lánh treo trên hình đại diện mèo con của cậu ta. Số trận cũng không nhiều, cấp bậc hiện tại là Bạch Kim.
May mà tôi cũng mấy mùa rồi chưa chơi, bị rớt xuống Kim Cương, vừa khéo có thể đấu đôi.
Tôi nhìn trang cá nhân của mình với số lượng skin đếm trên đầu ngón tay và biểu tượng V1 trên ảnh đại diện, thầm lặng nhấn ẩn rồi mới mời cậu ta vào phòng.
Đoạn Dịch vào phòng, đầu tiên là mở mic, ngoan ngoãn gọi tôi:
“Chị ơi.”
Tôi không mở mic, trực tiếp nhấn Bắt đầu.
Không thấy tôi trả lời, Đoạn Dịch cũng không giận, vẫn nhỏ nhẹ hỏi:
“Chị ơi chơi Aya nhé? Em giúp chị chọn luôn nha.”
Tôi lạnh lùng chọn tướng Lan Lăng Vương, nhấn yêu cầu hỗ trợ chọn.
Đoạn Dịch im lặng hai giây, giúp tôi chọn Lan Lăng Vương, sau đó tự chọn Aya cho mình.
Tôi nhíu mày, mở mic nhắc nhở: “Hay cậu chơi Trư Bát Giới đi, đội hình của chúng ta yếu m.á.u quá.”
“…Nhưng mà Trư Bát Giới mập quá, em thích Aya hơn.” Đoạn Dịch nhỏ giọng nói, rồi nhấn xác nhận.
Tôi bĩu môi lầm bầm: “Mập thì sao, múp míp đáng yêu mà.”
Thoáng nghe tiếng cười kìm nén của Đoạn Dịch: “Được được được, chị ơi em đi giúp chị đánh Bùa Xanh.”
Sau đó, Đoạn Dịch cứ như hình với bóng đi theo sau tôi suốt cả trận, chẳng thèm để ý xạ thủ hay người đi rừng. Thỉnh thoảng có rời đi cũng chỉ là để đánh thường vào Bùa Xanh.
Suốt cả trận đấu, câu tôi nghe nhiều nhất chính là: “Chị ơi, lấy Bùa Xanh đi.”
Rồi xạ thủ không vui, bỏ game, offline luôn. Trước khi đi còn gửi một câu: “Hai đứa bây là cặp đôi thì sao không tự mở phòng mà chơi đi.”
Xạ thủ treo máy, trận đấu cũng vì thế mà thất bại.
Trận tiếp theo, tôi đau khổ suy nghĩ kỹ càng, quyết định chọn Luna.
Luna là tướng tôi chơi nhiều nhất, không phải lúc cần thiết thì tôi sẽ không lấy ra chơi.