Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Trước đây, tôi vẫn luôn có chút hoài nghi,
Khi cậu ta nói mình tên Đoạn Dịch, khi cậu ta mềm mại ngọt ngào từng tiếng gọi tôi là chị.
Thế nhưng Dịch Dịch trong ký ức, là một cậu bé trắng trẻo mũm mĩm không cao, là một cậu bé không dám nói chuyện với người khác, là một cậu bé dường như sẽ không bao giờ lớn lên.
Thời gian khiến Đoạn Dịch trở nên cao lớn, ngũ quan sắc nét hơn, tính cách trở nên hướng ngoại, nhưng dáng vẻ cậu ta nhắm mắt đầy lo lắng và thành kính thì vẫn không hề thay đổi chút nào.
Sự khác biệt một trời một vực về gia cảnh của cả hai, cũng không thay đổi.
Tôi do dự, rồi chuyển tiền trả lại cho cậu ta,
Nhấn xóa.
12
Buổi tối tự nhiên có thời gian rảnh, tôi còn có chút không quen.
Để không cho mình suy nghĩ lung tung, tôi liền nhận luôn ca trực đêm ở quán trà sữa.
Nhưng dù vậy, thu nhập của tôi cũng giảm đi đáng kể.
Thế nhưng chưa được mấy ngày, quán trà sữa đã đổi chủ mới.
Không biết là ai đã mua lại quán trà sữa này, tuy chưa bao giờ xuất hiện, nhưng lương lại tăng gấp đôi.
Tôi chỉ muốn nói “người tốt cả đời bình an”.
Đang lúc giúp quán trà sữa xử lý việc bàn giao, bà chủ cũ đột nhiên hỏi tôi: “Nhược Nhược, các đoạn camera giám sát gần đây có còn không?”
Tôi khựng lại một chút: “Còn ạ, quán có mất gì sao ạ?”
Bà ta đưa qua một chiếc USB: “Không sao, cô sao chép vào USB cho tôi đi.”
Tôi miễn cưỡng nhận lấy, cảm thấy không ổn chút nào.
Bình thường tôi đâu có ít khi trốn việc, hơn nữa hôm đó còn hôn Đoạn Dịch nữa chứ,
Chẳng lẽ vừa được tăng lương đã bị đuổi việc rồi sao.
Tôi lo lắng ngồi trong quán trà sữa, tiếp tục trốn việc.
“Nhược Nhược, làm thêm ở đây à.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Thẩm Lâm mặc một bộ đồ hàng hiệu, đi đôi giày bóng rổ phiên bản giới hạn, tóc nhuộm màu trắng chói mắt, nhìn tôi cười.
Thẩm Lâm là bạn cùng lớp với tôi, mặc dù thành tích học tập bình thường, nhưng ngay ngày đầu nhập học đã trực tiếp được bầu làm lớp trưởng.
Bình thường hình như những bữa tiệc liên hoan của lớp đều do cậu ta tự bỏ tiền túi ra, cộng thêm bình thường chi tiêu phóng khoáng, hình tượng thiếu gia nhà giàu rất nhanh đã được dựng lên.
Thế nhưng bình thường những hoạt động tụ tập của lớp tôi đều không tham gia, dù sao mỗi ngày đều bận đi làm thêm, nên mối quan hệ với đa số bạn học trong lớp đều ở mức bình thường.
Thẩm Lâm gọi hai ly trà sữa, tiện tay đưa tôi một ly, tựa vào quầy thu ngân bắt chuyện với tôi.
Cơ bản là cậu ta khoe khoang sự giàu có suốt, còn tôi thì lắng nghe.
May mà Thẩm Lâm đột nhiên có cuộc gọi đến, còn không cẩn thận nhấn nút loa ngoài, giọng nói yểu điệu của cô gái bên kia đầu dây truyền đến rõ mồn một.
Thẩm Lâm có chút ngượng ngùng che điện thoại lại, vội vàng cáo biệt.
Tôi thở dài một hơi, thật là chán.
13
Sau khi xóa bạn bè, Đoạn Dịch rất hiểu chuyện mà không làm phiền tôi nữa.
Lần nữa gặp lại cậu ta, đã là một tháng sau đó.
Trường tổ chức lễ tuyên dương, bắt buộc tất cả sinh viên đang học đều phải tham gia.
Tôi đang chán ngán ngồi dưới khán đài nghịch điện thoại.
“Tiếp theo, người đại diện cho học sinh ưu tú phát biểu, là bạn học Đoạn Dịch đến từ lớp A năm hai chuyên ngành Khoa học Máy tính. Bạn học Đoạn Dịch trong thời gian học tại trường đã lãnh đạo các bạn cùng khởi nghiệp. Hiện tại, một ứng dụng trò chơi do chính họ tự nghiên cứu phát triển đã chính thức ra mắt, và bước đầu đã gặt hái được thành công. Chúng ta hãy cùng hoan nghênh.”
Tôi không khỏi nín thở, ngước nhìn lên sân khấu.
Đoạn Dịch mặc một bộ vest đen, tôn lên tỉ lệ cơ thể hoàn hảo với bờ vai rộng và vòng hông thon gọn, vẻ mặt nghiêm túc có chút cấm dục.
Hoàn toàn khác biệt với Đoạn Dịch đã đỏ hoe mắt gọi tôi là chị ngày nào.
Cậu ta khẽ cúi chào, điềm tĩnh trước toàn thể học sinh trong trường, dùng giọng nói trầm ấm mà thao thao bất tuyệt.
Ai mà ngờ được, một người như cậu ta khi chơi game lại thích cầm Aya, mỗi lần bị đối phương hạ gục còn tủi thân mách tội, đòi tôi trả thù cho mình.
Khi lén hôn tôi bị bắt quả tang, lại đỏ mặt tía tai không nói nên lời.
Dáng vẻ cậu ta rũ mắt xuống, lại khiến tôi nhớ đến hôm đó ở quán trà sữa, cậu ta nhắm mắt, hàng mi khẽ run rẩy, vẻ mặt thành kính hôn tôi.
Đúng lúc tôi đang mơ màng, ánh mắt Đoạn Dịch vô tình lướt qua.