Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Tôi và Phó Tự không học cùng khoa.

Nhưng ngay ngày đầu tiên nhập học, chúng tôi đã chạm mặt.

Buổi tối hôm đó có một buổi tụ họp bạn học.

Anh và Mạnh Khánh đến muộn.

“Thật chịu hai người luôn, ngày nào cũng dính lấy nhau mà còn không chịu nhận đang yêu.”

“Có phải định đợi con bay ra đời rồi mới trực tiếp đi đăng ký kết hôn không đấy?”

Mạnh Khánh lấy túi đánh nhẹ vào cậu bạn đang nói.

“Phó Tự đâu phải kiểu người vô trách nhiệm như vậy.”

“Rồi rồi, biết là cậu bênh bạn trai cậu nhất mà.”

Phó Tự không phản ứng gì với những lời trêu chọc.

Đôi mắt đen lướt qua tôi một cái, rồi ngồi xuống đối diện tôi.

Người bạn ngồi cạnh tôi vội vã giải thích:

“Tớ thật sự đã hỏi kỹ họ là Phó Tự không đến nên mới gọi cậu!!”

Tôi lắc đầu, trấn an: “Không sao.”

Nhìn thái độ vừa rồi của Phó Tự, chắc anh định giả vờ không quen biết tôi.

Tôi cũng thở phào, cảm thấy không cần rút lui sớm để tránh làm mất vui buổi tiệc.

Chơi “Thật lòng hay mạo hiểm” luôn là trò khuấy động không khí trường tồn qua năm tháng.

Sau vài vòng, bầu không khí dần lên cao trào.

Cho đến khi con quay chỉ vào tôi.

Người thua ở vòng trước nhặt lấy tờ giấy ghi thử thách.

“Chờ tí nhé, để mình chọn câu hỏi hay hay chút.”

Người vẫn im lặng nãy giờ – Phó Tự – khẽ gõ ly rượu xuống bàn.

Ngước mắt, nhìn thẳng vào tôi.

“Để tôi hỏi.”

Cảm giác kỳ quái và nặng nề lập tức lan rộng, dập tắt hết tiếng cười xung quanh.

Ai nấy đều mang vẻ mặt khó xử.

Mạnh Khánh bên cạnh anh gượng cười, khoác tay anh:

“Hay để tớ hỏi đi.”

“Dù sao tớ ở cùng phòng với cô ấy, cũng thân hơn chút.”

Phó Tự chậm rãi rút tay lại.

“Tôi hỏi.”

Giọng anh nhàn nhạt:

“Tôi muốn biết, em thích bạn trai hiện tại đến mức nào.”

“Có sâu sắc hơn tình cảm em từng dành cho bạn trai cũ không?”

Bầu không khí trong phòng bao không phải kiểu yên tĩnh bình thường.

Nó như thể bị đông đặc lại giữa không trung, tạo thành một bức tường vô hình, ngăn cách mọi âm thanh.

Là một sự im lặng căng thẳng và đè nén.

Phó Tự cong môi, ép sát: “Khó trả lời lắm à?”

Tôi vừa mở miệng định đáp thì điện thoại reo lên, bạn trai tôi gọi.

Bên đó đang là buổi sáng.

Tôi vô tình bật loa ngoài khi bắt máy.

“Alo?”

“Bảo bối, anh dậy rồi…”

“Em nói nhớ anh một câu để anh có động lực dậy được không…”

Giọng anh ấy còn ngái ngủ, mềm mại lười biếng, mang theo chút làm nũng.

Rõ ràng truyền đến tai tất cả mọi người trong phòng.

Mặt tôi nóng bừng, vội vàng tắt máy, lí nhí xin lỗi:

“Xin lỗi, tay trượt…”

“Ôi chao ~~ bảo bối ~~”

“Còn phải được dỗ mới chịu dậy kìa ~~”

Một loạt tiếng trêu ghẹo khoa trương vang lên, tôi cúi đầu thấp hơn, tai nóng ran như bốc khói.

Có bạn trai thích nũng nịu là thế đấy…

Ở chốn đông người phải cực kỳ cẩn thận với loa ngoài và tin nhắn thoại.

Sau khi đám bạn ồn ào qua đi.

Tôi ngẩng đầu nhìn sang phía đối diện – Phó Tự đã rời đi từ lúc nào không hay.

Một cậu bạn hỏi:

“Ơ, anh Phó đâu rồi?”

“Đi rồi, nãy còn nói ‘nhàm chán quá’ rồi tự bỏ đi.”

Không khí náo nhiệt nhanh chóng xua tan cảm giác ngượng ngùng vừa rồi.

Phần còn lại của buổi tiệc, mọi người như có sự ăn ý ngầm – không ai nhắc lại chuyện Phó Tự nữa.

Chương này đã bị khóa
Mời bạn click vào liên kết bên dưới và mở ứng dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện