Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Suy nghĩ mãi không ra, tôi quyết định hỏi trên Zhihu.

Xem câu trả lời của cư dân mạng, tôi bật thốt:

Đúng rồi!

Biết bản thân nhất chẳng phải chính là bản thân sao?

Tôi ôm điện thoại nhìn sang bên bàn tiệc, nơi Chu Kỳ An đang vui vẻ nói chuyện với sếp.

Không thể nào!

Thế giới này chưa loạn đến mức đó đâu!

Ăn uống dù không quên suy nghĩ, lòng hiếu kỳ nổi lên không dập được.

Tôi lén nhắn tin cho người bí ẩn: 【Bạn đang làm gì đấy?】

10 phút trôi qua~

Tin xấu: Chu Kỳ An chẳng thèm nhìn điện thoại.

Tin tốt: Người bí ẩn cũng không trả lời.

Tôi nhíu mày nhìn Chu Kỳ An, liệu đoán sai rồi?

Lúc này, anh ta đứng dậy bước vào nhà vệ sinh.

Chưa đầy một phút sau, màn hình điện thoại tôi sáng lên:

【Có chuyện gì?】

【Không có gì, chỉ muốn hỏi Chu Kỳ An có kiêng gì không. Bên này đang ăn tiệc, muốn tránh đồ anh ấy không ăn.】

Tôi vừa trả lời, vừa lén theo sau.

Anh ta gõ tin xong rồi đi vào trong.

Điện thoại tôi lại sáng:

【Không ăn bơ.】

Năm chữ ngắn gọn đ.â.m thẳng vào mắt tôi.

Thật sự là anh ta sao?

Tại sao thế?

Tôi không cam tâm nên gọi luôn thoại âm thanh.

Vừa chuẩn bị rửa tay, điện thoại Chu Kỳ An vang chuông quen thuộc.

Anh ta lau tay, lấy điện thoại, quay người đụng phải tôi.

Tôi lắc điện thoại trong tay:

“Quả nhiên, người thành phố chơi cao tay ghê đấy.”

Anh ta lộ vẻ bối rối trong chớp mắt, rồi bật cười nhẹ như nhẹ đi gánh nặng:

“Nhanh thế, đã bị em bắt được rồi à.”

Tôi mỉm cười nheo mắt:

“Rất vinh dự được Chu tổng chọn để tham gia trò chơi của giới nhà giàu.”

“Bây giờ trò chơi kết thúc kiểu này thì không hoàn tiền đâu nhé.”

Nói xong, tôi quay người định đi.

Chu Kỳ An ngay lập tức nắm lấy cổ tay tôi kéo lại, dẫn vào góc khuất không ai.

Tôi giũ tay ra:

“Chu tổng còn việc gì sao?”

Chu Kỳ An nhìn tôi, cảm xúc không rõ ràng:

“Vận Vận, đây không phải trò chơi.”

Tôi hừ lạnh:

“Thế là gì?”

“Em là… sự tính toán đã có từ lâu của anh.”

Nghe vậy, tôi ngẩng đầu nhìn sâu vào mắt anh.

Khoảng cách quá gần, tôi còn thấy cả bóng mình trong mắt cậu ấy.

Tính toán đã có từ lâu ư?

Đột nhiên tim tôi đập loạn mất kiểm soát.

Nhưng tôi không hiểu, nếu thích sao không theo đuổi luôn từ đầu?

Cớ sao lại lòng vòng phức tạp thế này?

Cớ sao lại để tôi chủ động theo đuổi anh?

Hay chỉ là phút bốc đồng?

Hay anh chẳng hề thích tôi bao nhiêu?

Một cảm giác quen thuộc, khó gọi tên, lan tràn khắp người,

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

dập tắt cái mầm nhỏ vừa lóe lên trong tim tôi.

“Chu tổng nói đùa rồi, chúng ta chỉ là quan hệ hợp tác.

Bây giờ hợp tác kết thúc, ai về nhà người nấy.”

8.

Tối qua, tôi mơ thấy Tưởng Trì.

Tưởng Trì là bạn học cùng lớp cấp ba với tôi.

Cũng có thể coi là… người đầu tiên tôi chủ động theo đuổi.

Cậu ấy học lực bình thường, nhưng sở hữu gương mặt đẹp trai đến mức làm con gái khó lòng từ chối.

Tính cách hướng ngoại, rất hay đùa giỡn với bạn bè.

Vẻ bất cần nhưng quyến rũ.

Lúc đó tôi ít nói, ít tiếp xúc với cậu.

Sau này đổi chỗ ngồi, cậu ấy ngồi cạnh tôi.

Thường xuyên mượn bút, mượn sách của tôi.

Đôi mắt sáng ngời luôn ánh lên tia tinh nghịch, khi cười còn lộ lúm đồng tiền.

Sự rạng rỡ ấy khiến tôi không thể cưỡng lại.

Dần dần, chúng tôi thân thiết hơn chút ít.

Cậu thường lén nhét mấy món ăn vặt vào ngăn bàn tôi.

Trong giờ học cậu chống cằm nhìn tôi vô cùng thoải mái.

Khi bạn bè trêu chọc hai đứa, cậu chỉ cười và không phản ứng gì.

Có lần tự học, cậu ấy đưa cho tôi một mẩu giấy nhỏ:

“Cậu thích kiểu con trai nào?”

Tôi trả lời:

“Sao tự nhiên hỏi chuyện đó?”

“Tự học chán quá, tán gẫu chút đi. Cậu nói đi, tớ muốn biết.”

Lúc đó tim tôi đập thình thịch không ngừng.

Tôi nhận thấy hành động gần đây của Tưởng Trì nhưng không dám chắc…

Tôi đáp mơ hồ:

“Không có yêu cầu gì đặc biệt, chỉ cần tốt với tớ là được.”

“Chỉ vậy thôi à?” Cậu ngạc nhiên.

“Ừm.”

“Vậy cậu có thích kiểu như tớ không?”

Tôi không ngờ cậu thẳng thắn hỏi vậy, tim tôi như ngừng thở chốc lát.

Thấy tôi không viết gì, cậu đưa giấy khác:

“Thôi được rồi, không thích thì thôi, đừng miễn cưỡng.”

Tôi nhìn qua lại tờ giấy với cậu ấy.

Cậu nhún vai bất lực, quay đầu nằm bò lên bàn nghịch bút.

Trông như chú cún con bị thương.

Tôi chợt mềm lòng, trả lời:

“Cậu như vậy thật tốt, tớ… sẽ thích.”

Cậu ấy cười rạng rỡ cả buổi tự học hôm đó.

Tôi nghĩ rằng từ lần đó cậu sẽ có biểu hiện rõ hơn.

Hỏi vậy có nghĩa là có chút tình cảm chứ?

Nhưng một tuần trôi qua không có tiến triển.

Cho đến lần tự học khác, cậu truyền cho tôi giấy:

“Nếu cậu thích một người, cậu sẽ chủ động tỏ tình chứ?”

Tôi thành thật:

“Tớ không biết.”

Từ nhỏ đến lớn tôi chưa từng chủ động tỏ tình ai bao giờ.

“Vì sao cậu không dám tỏ tình?”

Tôi suy nghĩ nghiêm túc:

“Sợ bị từ chối.”

“Vậy nếu cậu chắc chắn người đó cũng thích cậu thì sao, cậu có dám không?”