Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

CÓ CÔNG BẰNG KHÔNG – CHƯƠNG 9

Tác giả: Mr. Bin

Đêm nay, thành phố ngoài kia vẫn sáng rực rỡ, nhưng căn penthouse trên tầng cao lại chìm trong bầu không khí vừa ngột ngạt vừa nồng nàn.

Vy đứng tựa lưng vào cánh cửa phòng ngủ, đôi môi khẽ mím, ánh mắt lấp lánh nhưng đầy thách thức nhìn Khang — người đàn ông trước mặt đang từng bước tiến lại gần, ánh mắt tối sâu, rực lửa ham muốn không giấu giếm.

Cô mặc một chiếc áo sơ mi dài tay duy nhất của anh, hờ hững cài vạt áo, để hở một bên vai trắng nõn, đôi chân trần thon dài khiến cảnh tượng trước mắt càng thêm cám dỗ.

"Anh định làm gì?" — Vy nghiêng đầu hỏi, nhưng giọng nói đầy khiêu khích khiến câu hỏi kia chẳng hề có sức cản.

Khang không nói gì, chỉ bước đến, một tay giữ lấy eo cô, tay kia ghì sau gáy kéo sát môi cô vào mình. Nụ hôn của anh sâu, cuồng nhiệt và gần như cắn xé, khiến Vy phải khẽ rên lên vì không thể chống đỡ.

Nhưng rồi, bất ngờ Khang nhấc bổng cô lên, ép lưng cô vào cánh cửa lạnh toát, cánh tay anh siết chặt dưới đùi cô, kéo hai chân cô quấn quanh eo anh trong tư thế hoàn toàn chủ động.

"Anh điên rồi…" — Vy thì thầm giữa những nụ hôn, cơ thể run lên từng đợt khi bàn tay anh đã lùa dưới lớp áo sơ mi duy nhất, chạm thẳng lên làn da mềm mại, nóng rực.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

"Anh đã bảo… anh điên vì em." — Khang khàn giọng, rồi không chần chừ nữa, anh hạ người, tiến sâu vào cô trong một cú nhấn dứt khoát khiến Vy bật ra một tiếng rên ngọt ngào nghẹn ngào.

Tiếng da thịt va chạm vang vọng trong căn phòng, hòa lẫn tiếng thở gấp gáp và tiếng rên ướt át mê hoặc.

Cơ thể Vy gần như bị áp chặt vào cánh cửa, đôi tay cô vòng quanh cổ anh, đôi chân siết chặt, cong người đón nhận từng nhịp mạnh bạo, sâu lắng nhưng vẫn đầy mê đắm của anh.

"Vy…" — Khang thì thầm bên tai cô, môi anh mơn man trên làn da ướt đẫm mồ hôi. "Em có công bằng không… khi khiến anh không thể dừng lại… như thế này…"

Vy chỉ bật cười khẽ, nhưng hơi thở đã rối loạn, tiếng rên của cô ngày một vang lên nhiều hơn, khiến căn phòng trở nên nóng bỏng đến nghẹt thở.

Khang di chuyển dứt khoát, nhịp nhàng và sâu hơn, đôi mắt anh tối lại, bàn tay giữ chặt eo cô như muốn hòa làm một, không rời nhau dù chỉ một chút.

Khoái cảm dồn dập ập đến khiến Vy không thể kiềm chế. Cô khẽ gọi tên anh, âm thanh vỡ vụn trong khoảnh khắc cao trào lan khắp cơ thể, từng đợt sóng hoan lạc cuốn trôi hết mọi lý trí.

Khi cả hai cùng đạt đến đỉnh điểm, Khang ghì chặt Vy, vùi mặt vào hõm cổ cô, hơi thở anh gấp gáp, nóng rực, nhưng trong ánh mắt lại lộ rõ sự thỏa mãn xen lẫn điều gì đó sâu hơn — một thứ chiếm hữu thực sự.

Anh đặt cô xuống sàn, bế cô thẳng về phía giường ngủ, cúi sát bên tai thì thầm: "Vy à… đêm nay… chưa kết thúc đâu."

Vy khẽ nhắm mắt, nụ cười cong nhẹ trên môi — cô biết mình đã không còn lối thoát… nhưng liệu có công bằng không, khi chính cô cũng chẳng muốn thoát nữa?