Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
CÓ CÔNG BẰNG KHÔNG – CHƯƠNG 8
Tác giả: Mr. Bin
Trời vừa chạng vạng tối, Duy Khang rời khỏi cuộc họp muộn để trở về căn penthouse quen thuộc, nơi Vy vẫn đang hiện hữu trong tâm trí anh suốt cả ngày dài. Hơi men trong phòng họp cũng chẳng khiến anh say bằng hơi thở, mùi hương dịu ngọt trên làn da cô gái ấy…
Khi bước vào cửa, cảnh tượng trước mắt khiến Khang sững người. Vy mặc một chiếc váy ngủ satin mỏng manh, gần như trong suốt, lưng trần trắng nõn lộ rõ dưới ánh đèn vàng ấm áp. Cô đứng trước kệ rượu, đôi chân trần kiêu hãnh bước từng bước nhẹ như đang khiêu vũ, mái tóc dài buông xõa đầy quyến rũ.
"Về rồi à?" — Vy quay đầu lại, giọng cô lơ đãng nhưng ánh mắt thì sắc bén, long lanh ánh lên tia khiêu khích. "Anh mệt chưa…? Hay vẫn còn sức chơi tiếp…?"
Khang không trả lời, chỉ bước nhanh đến, vòng tay ôm trọn eo cô từ phía sau. Bàn tay anh vuốt nhẹ từ hông lên eo, rồi khẽ trượt qua khe hở mỏng manh trên lớp váy satin, tìm đến bầu n.g.ự.c mềm mại đang ẩn hiện dưới lớp vải mỏng.
Hơi thở anh phả lên gáy khiến Vy rùng mình, giọng anh khàn đặc bên tai cô: "Em đang tự chuốc họa đấy biết không…"
"Anh mệt thì nghỉ đi…" — Vy cười khẽ, đầu nghiêng sang một bên để lộ đường cong nơi cổ, một cách cố ý đầy thách thức.
"Đừng khiêu khích anh…" — Khang xoay người cô lại, bàn tay to lớn luồn sau gáy kéo cô sát vào, môi anh áp xuống ngay lập tức, chiếm trọn bờ môi ngọt ngào ấy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Nụ hôn nóng bỏng, tham lam và có phần thô bạo. Khang chẳng cho Vy một giây chống cự. Bàn tay anh lướt nhanh xuống bờ đùi trần, kéo váy cô cao lên, rồi bất ngờ bế bổng cô lên mặt quầy bar.
Vy bật lên một tiếng cười khẽ, nhưng nó nhanh chóng chuyển thành tiếng thở gấp khi Khang vùi mặt xuống hõm cổ cô, hôn dọc xuống bầu n.g.ự.c căng đầy, môi anh mút mạnh để lại dấu hôn đỏ rực khiến cô rùng mình.
"Anh…" — Vy thở đứt quãng, đôi tay cô bám chặt mép quầy bar lạnh toát, đôi chân vô thức khép lại nhưng ngay lập tức bị Khang tách ra bằng đầu gối anh.
"Vy… em khiêu khích anh trước…" — Khang thì thầm bên tai, rồi tiến sâu vào cô trong một chuyển động dứt khoát và mạnh mẽ khiến Vy ngửa đầu rên lên nghẹn ngào.
Nhịp điệu mạnh dần, sâu hơn, bàn tay anh giữ chặt hông cô, kéo cô sát hơn để hòa quyện đến tận cùng. Tiếng da thịt va chạm vang lên nhịp nhàng, xen lẫn hơi thở gấp gáp và tiếng rên ướt át ngày một lớn hơn.
"Anh… thật sự… không tha cho tôi đâu nhỉ?" — Vy cười nghẹn, giọng run run giữa cơn khoái cảm lên đến đỉnh.
"Không tha… và không dừng lại…" — Khang gằn giọng, nhịp điệu nhanh và cuồng dại hơn nữa, khiến Vy cong người đón nhận, từng tiếng rên vang lên ngọt ngào đầy mê hoặc.
Khi cao trào ập đến, cả hai cùng run lên, Vy thở dốc, cơ thể mềm nhũn tựa hẳn vào người Khang. Anh ôm cô thật chặt, hôn lên trán cô dịu dàng nhưng ánh mắt lại sâu thẳm, khàn giọng nói bên tai: "Em nên biết… mình đã thuộc về anh rồi… Vy à."
Vy khẽ nhắm mắt, môi cô cong lên một nụ cười bí ẩn — có công bằng không… khi kẻ chơi trò tình ái cuối cùng lại là người lạc lối trước?