Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Em trai tôi dần lớn lên. Em ấy giống như đứa trẻ trong tivi vậy, chớp mắt đã biết đi, chớp mắt đã biết nói, chớp mắt đã vào mẫu giáo.
Có một đêm, bà nội nhận được một cuộc điện thoại rồi lập tức gào khóc, sau đó chạy vào phòng tôi, đôi mắt đỏ ngầu, dùng tay bóp cổ tôi.
"Đồ sao chổi mày. Mày mau đi c.h.ế.t đi, một mạng đổi một mạng. Mày trả lại mạng sống cho cháu trai tao."
Tôi cố sức giãy giụa, nhưng sức lực của tôi quá nhỏ bé.
"Mẹ ơi." Thím cả hét lên kéo bà nội ra. "Giết người phải ngồi tù đấy."
Em trai tôi cũng bị bệnh m.á.u trắng.
Năm tôi 10 tuổi.
Tôi bị đè trên bàn mổ. Bố tôi bảo bác sĩ rút tủy nhiều một chút, kẻo đến lúc lại không đủ dùng.
Bác sĩ tức đến mức tay run lẩy bẩy, chỉ vào mũi bố tôi mà mắng chửi té tát.
Chiếc đèn mổ sáng choang, vải không dệt màu xanh, các y bác sĩ mặc đồ trắng, cùng đủ loại thiết bị kỳ quái.
Tôi cắn chặt ngón tay mình, cố gắng kiềm chế cơ thể không ngừng run rẩy. Khoảnh khắc kim tiêm đ.â.m vào, nỗi đau xé gan xé thịt suýt chút nữa khiến tôi ngất lịm.
Em trai tôi thật may mắn, tôi và em ấy ghép tủy thành công. Chỉ cần cân nặng của tôi đạt 45kg là có thể hiến tủy.
Tôi sinh ra đã nhỏ bé hơn bạn bè cùng trang lứa, 10 tuổi mà chiều cao còn chưa đến một mét ba, cân nặng chưa đầy 25 kg.
Bà nội không cho tôi đi học, bắt đầu nhồi nhét cho tôi ăn theo kiểu vỗ béo.
Tôi từ lâu không được ăn no, giờ ăn quá nhiều một lúc, đêm nào bụng cũng đau, nên đã lén lút đổ cơm đi.
Bà nội phát hiện ra, dùng vải bọc một sợi dây thép nung đỏ ngồi bên cạnh tôi. Tôi mà dám ăn ít đi một miếng, bà ấy sẽ dí sợi thép đó lên người tôi.
Ba tháng sau, tôi trở thành một đứa lùn béo 45 kg.
Ngày hiến tủy cho em trai, em ấy ngồi xe lăn bò đến bên giường tôi, đôi tay nhỏ bé lau nước mắt cho tôi một cách lộn xộn.
"Chị ơi, chị có đau lắm không?" Đầu em ấy trọc lóc, mắt đỏ ngầu, cả khuôn mặt sưng phù.
"Cho chị nè." Em ấy móc ra mấy viên kẹo từ trong túi, sau đó nhét vào dưới gối tôi: “Kẹo ô mai mà em thích nhất đó. Mỗi lần em đau không chịu nổi là ăn một viên kẹo, sẽ hết đau liền. Thật đó, lừa chị là em làm chó con luôn.
Khi em ấy cười, ngũ quan xúm xít lại, trông càng xấu hơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Tôi bóc một viên bỏ vào miệng, chua chua ngọt ngọt, vết thương dường như thật sự không còn đau như vậy nữa.
Sau trận ốm của em trai, tiền tiết kiệm trong nhà lại bị vét sạch một lần nữa, còn nợ không ít tiền. Mẹ tôi xin nghỉ quá nhiều nên bị công ty sa thải, sau đó bà tìm được một công việc làm ba ca.
Em trai ở nhà một mình không an toàn, thế là tôi được đón về thành phố sống cùng họ.
Căn hộ hai phòng ngủ một phòng khách, mẹ và em trai một phòng, bố lái taxi cần nghỉ ngơi tử tế nên ngủ một phòng.
Tôi ngủ trên chiếc giường sofa ở phòng khách.
Nửa đêm, đèn phòng mẹ sáng, em trai tỉnh dậy uống nước, loáng thoáng có tiếng nói chuyện truyền ra.
"Mẹ ơi, ngày mai chị đi học dùng hộp bút chì mới của con nha."
"Mẹ ơi, sau này con có thể đi học cùng chị được không ạ?"
"Mẹ ơi, hôm nay chị thổi kèn harmonica cho con nghe đó."
"Mẹ ơi, chị con đẹp hơn chị của thằng Thiên Thiên."
Giọng em trai mềm mại, ngọt ngào, tôi chưa bao giờ được ngủ thoải mái như vậy.
Ngày mai là một khởi đầu mới. Tôi sẽ có giáo viên mới, bạn học mới, không ai vây quanh nhìn tôi, đứa "thần kinh" đáng cười này nữa.
Tôi có thể cùng họ học bài, vận động, ăn cơm, làm bài tập.
Sức khỏe của em trai lúc tốt lúc xấu, cả nhà đều cẩn thận chăm sóc em ấy.
Năm tôi học lớp sáu, em trai học lớp một. Chúng tôi học chung một trường.
"Chị ơi, cho chị nè." Em ấy từ bếp đi ra, thần thần bí bí đưa cho tôi một cái cốc.
Sáng nay em ấy lại chảy m.á.u mũi, tôi ở nhà chăm sóc em ấy.
"Cái gì thế?" Trong cốc có một chất lỏng màu be.
"Chị uống thử đi." Em ấy chớp chớp mắt, vẻ mặt như muốn được khen nhìn tôi.
Tôi nếm thử một chút, chua chua ngọt ngọt.
"Ngon không?" Em ấy đắc ý nheo mắt lại.
"Đây là Yakult, bà nội mua cho em, bà nói một ngày chỉ được uống một chai thôi."