Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Đáng tiếc, lần này dường như ngay cả tủy của tôi cũng không cứu được em ấy. Bệnh tình của em trai phát triển rất nhanh, chỉ mấy ngày mà đã chỉ có thể nằm trên giường. Bác sĩ bảo chúng tôi chuẩn bị sẵn tâm lý bất cứ lúc nào.
Kỳ thi tốt nghiệp cấp hai kết thúc, tôi bước ra khỏi phòng thi nghe thấy có người gọi mình.
Dưới bóng cây, chàng thiếu niên với dáng người thẳng tắp đang nhìn tôi. Tôi thu lại tầm mắt, ngẩng cằm đi theo con đường của mình.
Em trai nắm tay tôi, hỏi tôi thi thế nào, có thể vào được trường cấp ba trọng điểm không.
Mẹ tôi sắp xếp tài liệu bệnh án của em trai, mí mắt cũng chẳng thèm nhấc lên. "Ngay cả em mày còn không cứu được mà mày còn muốn học cấp ba à?"
"Nếu không phải m.á.u của mày vô dụng, nhà này có nợ nhiều tiền như vậy không?"
"Mẹ ơi, là con bảo chị học cấp ba đó." Em trai bĩu môi, bất mãn nhìn mẹ, bàn tay nhỏ trong chăn lén véo tôi một cái.
"Thẩm Vân nói anh họ cậu ấy có thể vào trường Trung học số 2, con nói chị con còn giỏi hơn, có thể thi vào Trường cấp ba Học Chấn."
Trường cấp ba Học Chấn là trường cấp ba tốt nhất ở chỗ chúng tôi.
"Đúng không, chị?"
"Phì, cái thành tích đó của nó mà còn muốn vào Học Chấn." Mẹ tôi không thèm để ý.
Tôi lặng lẽ cúi đầu.
Đêm hôm đó, huyết áp của em trai đột nhiên suy giảm, bác sĩ y tá lại cấp cứu một lần nữa, đây là lần thứ ba trong tháng này. Mỗi lần cấp cứu kết thúc, tôi đều cảm thấy thế giới như được khởi động lại một lần.
"Đừng sợ, em sẽ không c.h.ế.t đâu, tóc em rất cứng,"
Cả người em trai cắm đầy ống dây, em ấy thoi thóp nói: "Em còn muốn xem giấy báo nhập học của chị nữa mà."
Tôi ôm lấy cơ thể em ấy, mặt áp mặt, không biết ai là người rơi nước mắt trước, gối ướt đẫm một mảng lớn.
Ba ngày sau, em trai tôi mất. Mẹ tôi khóc ngất đi, bà nội gào thét ngã vào người bác cả. Bố tôi thì vô cảm làm thủ tục các loại.
Tôi nhìn em ấy nhỏ bé nằm trên giường, không khác gì đang ngủ.
Có người mang đến một chiếc túi vải màu trắng, đặt em trai vào trong. Dây kéo dần dần khép lại, cho đến khi khuôn mặt em ấy biến mất khỏi thế giới của tôi.
Tất cả mọi người đều mắng tôi không phải con người, ngay cả một giọt nước mắt cũng không rơi.
Ngày em trai an táng, mặt trời rất chói chang, nghĩa địa tĩnh lặng, có một chú chim nhỏ bay lượn quanh tôi.
Về đến nhà, tôi mở tủ lạnh, một chai Yakult yên lặng nằm đó, nỗi buồn tràn ngập khắp trời đất đột nhiên ập đến.
Tôi không thể thở được, chỉ có thể há miệng, hít thở từng hơi thật mạnh, cuối cùng hóa thành những tiếng nức nở đau khổ.
Từ nay về sau sẽ không còn ai gọi tôi là chị, không còn ai chia sẻ những món đồ quý giá với tôi, không còn ai tìm mọi cách để chọc tôi cười, càng không còn ai vào mùa đông lạnh giá, lén lút nhét quả trứng gà vừa luộc xong vào túi áo tôi nữa…
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Mẹ tôi hoàn toàn suy sụp, cả ngày đầu bù tóc rối, mặt mũi lem luốc, ôm gối nói đó là em trai, thường xuyên đi vệ sinh ngay trên sofa của tôi.
Có một lần nửa đêm, tôi đang ngủ say, cổ họng bỗng lạnh toát. Một con d.a.o gọt hoa quả ánh lên màu bạc lạnh lẽo dưới ánh trăng.
"Mẹ muốn g.i.ế.c con?" Tôi và mẹ bốn mắt nhìn nhau.
"Đúng."
"Vậy tại sao mẹ lại sinh ra con?"
"Để cứu con trai mẹ."
"Mẹ có từng thích con một chút nào không?"
"Không. Mày không cứu được bọn họ, tại sao tao phải thích mày?"
Tôi cười. Xem kìa, tôi thật ngu ngốc biết bao. Bà ta còn muốn g.i.ế.c c.h.ế.t tôi, vậy mà tôi lại còn hỏi những câu không tự lượng sức mình như vậy.
Bố tôi nghe thấy tiếng động, nhanh chóng giật lấy con d.a.o gọt hoa quả trong tay mẹ.
"Thôi chấp nhận đi, đời này chúng ta chỉ có số con gái thôi, bà g.i.ế.c nó rồi ai nuôi chúng ta lúc về già."
Khi sinh em trai, mẹ tôi đã bị xuất huyết nặng, phải cắt bỏ tử cung, vậy nên đời này bà ta sẽ không bao giờ có thêm con trai nữa.
"Không có con trai thì tôi đi chết." Nhìn dáng vẻ đầu bù tóc rối của mẹ, lòng tôi lạnh lẽo.
Giấy báo nhập học của Trường cấp ba Học Chấn đã đến, bố tôi không đồng ý cho tôi đi học, bảo tôi ở nhà chăm sóc mẹ.
"Bố ơi, bố cho con đi học cấp ba đi, con hứa sẽ không xin nhà một xu nào."
Tôi quỳ trên đất, cầu xin ông ta thảm thiết, cuối cùng bố tôi cũng xuôi lòng. Ông ta tìm cho tôi một công việc làm thêm mùa hè, dọn dẹp bệnh viện, lương ba nghìn tệ một tháng.
Bệnh viện có buồng oxy cao áp để điều trị tổn thương thần kinh, một bệnh nhân cần một người nhà đi cùng.
Nhiều người nhà sợ bức xạ không muốn đi, nên trả thêm tiền thuê người chăm sóc vào buồng, một trăm tệ một lần. Trừ những người đặc biệt thiếu tiền, chẳng ai muốn nhận việc này.
Tôi chủ động xin đi chăm sóc ở buồng oxy cao áp, vì áp lực quá cao, mỗi lần ra khỏi buồng tôi đều chảy m.á.u mũi.
Tiền lương được chuyển thẳng vào tài khoản của bố tôi, hai tháng tôi đã lén lút giấu được bốn nghìn tệ tiền phí chăm sóc.
Tôi mua Yakult đi thăm em trai. Tôi uống một nửa, em ấy uống một nửa. Trước khi đi tôi đã hứa với em trai sẽ chăm sóc bố mẹ thật tốt.
Về đến nhà, mẹ tôi bế một đứa bé sơ sinh từ trong phòng đi ra, trên mặt nở nụ cười mà chỉ khi nhìn em trai tôi mới có.
"Lão Nhị, lại đây xem em trai con này." Bố tôi gọi tôi qua.
Tôi sững người.