Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Cha ít nói đến kỳ lạ, ngày nào cũng bận rộn, có khi mấy ngày tôi chẳng nói với cha được câu nào.

Mùa xuân, cha đi cày thuê, một mình khoác dây cương, cắm lưỡi cày vào lớp đất dày, lật đất thành những rãnh ngay ngắn.

Tôi nhìn cha như một con trâu già không biết mệt, đi đi lại lại.

Mùa gặt thu, cha đi gánh thóc, vác bắp cho nhà người, một bao năm hào, mỗi ngày cha phải vác hàng trăm bao.

Cha cúi người từng chút một, mặt đỏ bừng, gồng bao tải lên vai.

Có khi chủ nhà tính toán thiếu vài hào, cha cũng không cãi, chỉ lặng lẽ nhận tiền.

Khi đó tôi còn nhỏ, không hiểu thế nào là nhẫn nhịn, chỉ thấy tính cha thật tốt.

Việc của tôi cũng nhiều, ngày nào cũng phải cho gà ăn, nhặt củi, tách bắp, rửa rau nấu cơm, nhóm lửa sưởi giường, còn phải giặt quần áo.

Quần áo của cha đầy bùn đất, dính nước thì nặng đến mức tôi kéo lên cũng khó.

Nước sông mùa đông lạnh buốt, tay tôi nổi bao nhiêu vết nứt.

Mẹ không biết đi đâu chơi cả ngày, tinh thần tỉnh táo thì tự biết về nhà.

Hôm đó tôi tìm khắp các ngọn núi mới thấy mẹ nằm trên đống rơm, miệng chảy dãi.

Mặt mẹ tím tái vì lạnh, không biết sao lại ngủ quên.

Tôi nắm tay mẹ chạy nhanh về nhà.

“Mẹ, mẹ có thể để người khác bớt lo không? Con tìm mẹ cả buổi chiều rồi. Mẹ mà chạy nữa con sẽ bảo cha nhốt mẹ lại đấy.”

Trong nồi còn đang nấu khoai lang, lòng tôi sốt ruột, giọng nói cũng lớn.

Mẹ sợ hãi, run rẩy móc ra vài quả trái cây nhăn nhúm đưa tôi.

“Cho con, Ni Nhi thích ăn.”

Mắt tôi lập tức ướt nhòe.

Đây là mùa đông, lấy đâu ra trái cây, chỉ là vài quả khô héo còn sót trên cây.

Từ đó, tôi dẫn mẹ theo bên mình, tôi làm việc thì mẹ đứng bên cạnh nhìn, đôi khi tôi dạy một chút, mẹ làm theo vụng về nhưng tôi vẫn vui.

Một ngày nọ, ra ngoài tôi gặp cha mẹ ruột.

Mẹ ruột ngồi trên xe đạp, bế một đứa bé quấn kín, cha ruột chở bà.

Tôi gọi lớn: “Bố, mẹ!”

Họ quay lại, vẻ bối rối không che giấu được.

“Con cái nhà ai mà kêu linh tinh thế?”

Tôi chạy lên, bám lấy xe đạp, vẫn hy vọng được nhìn họ một cái.

“Bố mẹ có em trai rồi, có phải đến đón con về không?”

Cha ruột lập tức đẩy tôi ngã xuống đất.

“Mày nhận nhầm người rồi.”

Chương này đã bị khóa
Mời bạn click vào liên kết bên dưới và mở ứng dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện