Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Đó là một đêm mưa to, mưa như trút nước, gió rít qua từng khe cửa, làm tấm mái tôn rung lên bần bật. Mỗi tiếng sấm nổ vang trên trời đều khiến tim tôi giật thót. Nhưng đêm ấy, âm thanh từ trời không đáng sợ bằng tiếng đập vỡ của ly tách, tiếng bàn ghế bị hất tung, và giọng ba gào lên như thú dữ.

 

Mỗi khi trời mưa to, tôi biết chuyện gì đó sẽ xảy ra. Mưa dường như là tín hiệu để ba uống nhiều hơn, để sự giận dữ trong ông bốc lên như khói rượu, cay xè, hôi nồng, và sẵn sàng thiêu rụi mọi thứ.

 

Hôm đó, ba về nhà lúc trời vừa sập tối. Quần áo ướt sũng, mắt đỏ lừ, mùi rượu xộc lên từ cả người. Mẹ đưa cho ba cái khăn, nói khẽ: “Ba thay đồ đi cho đỡ lạnh.” Nhưng ba không trả lời. Ông chỉ liếc mẹ, rồi hất cái khăn xuống đất.

 

Một giây sau, tiếng ly vỡ vang lên. Rồi đến tiếng ghế đổ. Ba hét lớn:

“Mày tưởng mày là ai mà ra lệnh cho tao hả? HẢ?”

 

Tôi đứng sững trong góc bếp, tay còn cầm chiếc bát chưa kịp rửa. Mẹ không phản kháng, chỉ cúi đầu, lặng lẽ nhặt từng mảnh vỡ. Nhưng càng im lặng, ba càng điên tiết. Ông xô mẹ ngã xuống nền nhà ướt nước mưa, rồi đá vào cái rổ chén cạnh đó làm mọi thứ tung tóe.

 

Tôi định chạy tới kéo ba ra, nhưng bước chân không nhúc nhích được. Chỉ có tim đập thình thịch trong lồng ngực, như muốn vỡ ra.

 

Rồi đột nhiên, ba lao vào phòng, lục tung mọi thứ. Tôi nghe tiếng tủ bị mở bật, rồi ba gào lên:

“Con d.a.o tao để đâu? Tụi mày giấu rồi đúng không?”

 

Tôi chưa bao giờ thấy ánh mắt ông đáng sợ đến thế. Nó không còn là ánh mắt của một người cha, mà là của một kẻ sẵn sàng làm điều gì đó khủng khiếp. Mẹ run rẩy lùi vào góc, miệng lắp bắp: “Em không biết… ba… đừng…”

 

Không nghĩ ngợi, tôi chạy vào phòng mình, trườn xuống gầm giường như một con chuột trốn cơn lũ. Không khí dưới đó ẩm thấp, bụi bặm, chật chội, nhưng tôi chẳng thấy gì ngoài bóng tối và tiếng tim đập bên tai. Tôi ôm chặt cái gối ôm nhỏ — món quà duy nhất mẹ từng cho tôi — rồi lấy hai tay bịt tai.

 

Tôi không muốn nghe.

Không muốn nghe tiếng ba gào.

Không muốn nghe tiếng mẹ khóc.

Không muốn nghe tiếng gì hết.

 

Nhưng tiếng ồn vẫn len qua từng khe tay, từng khe gầm giường, tràn vào đầu óc như một cơn ác mộng. Tôi ráng siết chặt mình hơn, gồng lên như thể đang bóp nghẹt tất cả cảm xúc.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Gầm giường là nơi duy nhất tôi cảm thấy “an toàn”, dù chẳng có gì bảo vệ tôi ngoài khung gỗ ọp ẹp và một tấm mền cũ xộc xệch thòng xuống. Nhưng ít ra, ở đó tôi không nhìn thấy.

 

Tôi tưởng tượng nếu ba tìm thấy con dao, rồi đ.â.m mẹ thì sao? Nếu m.á.u chảy, nếu mẹ không còn sống, thì tôi phải làm gì? Một đứa con nít mười tuổi, không biết gọi ai, không biết chạy đi đâu, không có nơi nào để trốn ngoài chính căn phòng của mình.

 

Tôi muốn hét lên: “Đừng đánh mẹ nữa!”

Nhưng cổ họng nghẹn lại.

Không phát ra nổi một âm.

 

Mỗi giây trôi qua trong bóng tối dưới gầm giường như một giờ. Tôi không nhớ đã nằm đó bao lâu — chỉ biết là đến khi mọi thứ lắng xuống, căn nhà im lặng đến rợn người, và tiếng mưa cũng ngớt dần.

 

Tôi nghe tiếng bước chân mẹ nhẹ nhàng đi qua phòng. Không còn tiếng ba nữa. Có thể ông đã ngủ gục vì rượu. Có thể ông ra ngoài tiếp tục uống. Tôi không dám đoán.

 

Một lúc sau, mẹ khẽ gọi:

“Con đâu rồi?”

 

Tôi không trả lời. Tôi sợ nếu trả lời, tiếng mình sẽ vỡ ra thành tiếng khóc. Tôi cắn môi thật chặt để giữ cho nước mắt không chảy xuống má.

 

Mẹ không thấy tôi. Bà không nghĩ đến việc nhìn dưới gầm giường. Tôi nghe tiếng mẹ đi về phía phòng khách, tiếng bà ngồi xuống, rồi im lặng.

 

Tôi ra khỏi chỗ trốn chỉ khi trời gần sáng, người run lên vì lạnh và sợ hãi. Toàn thân tôi dính bụi và có mấy vết trầy nhỏ vì cạ vào sàn nhà. Nhưng điều đau nhất là cảm giác… vô hình.

 

Không ai biết tôi sợ đến mức nào.

Không ai biết tôi đã trốn ở đâu.

Không ai biết tôi đang lớn lên từng chút, từng chút… trong im lặng và hoảng loạn.

 

Đêm đó, tôi hiểu rằng có những nỗi sợ không thể xóa đi chỉ bằng một cái ôm hay lời an ủi. Chúng bám vào người như mùi rượu của ba — dai dẳng, ngấm vào da thịt, và không thể rửa sạch.

 

Tôi ngủ gật lúc trời sáng, với cái gối ôm vẫn trong tay. Trong mơ, tôi lại thấy mình chạy trốn, hết lần này đến lần khác, qua hết căn phòng này đến căn phòng khác. Và dù trốn ở đâu, tiếng mẹ khóc vẫn luôn tìm đến tôi.