Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tôi hít một hơi đầy sợ hãi, nhìn Long Chiểu: "Lời xin lỗi của anh ta, tôi sẽ không chấp nhận. Loại cặn bã gây hại cho xã hội này, tốt nhất nên ở trong nơi phù hợp với anh ta."
Long Chiểu gật đầu: "Anh biết rồi, anh đưa em về trước."
Tôi: "Còn anh ta thì sao?"
Long Chiểu: "Không chạy thoát được đâu."
Sau khi ra khỏi con hẻm, tôi xoa mặt, trong lòng chửi thầm một đống.
Long Chiểu cởi chiếc áo khoác dài đang mặc khoác lên người tôi. Tôi thật sự mặc rất ít, vì ban đầu tôi chỉ nghĩ xuống nhà đổ rác xong là lên ngay. Ai mà ngờ lại gặp phải chuyện này.
"Vừa nãy anh thấy mặt anh ta hơi sưng, em đánh à?" Anh vừa cài cúc áo cho tôi vừa hỏi.
Tôi gật đầu. Cả người ấm lên đáng kể.
Long Chiểu nheo mắt: "Đúng là ghê gớm đấy."
Tôi không mấy để tâm, giơ ngón tay lắc lắc: "Anh ta nên mừng vì gần đây tôi không làm móng tay, nếu không thì một bộ móng đó sẽ khiến khuôn mặt anh ta biến dạng cho mà xem."
Long Chiểu bên cạnh cười.
Tôi lại hỏi: "Sao anh tìm được đến đây vậy, tôi cảm thấy anh xuất hiện thật đúng lúc, giống như cảnh anh hùng cứu mỹ nhân trong phim ấy."
Long Chiểu: "Em không nghe điện thoại. Đúng lúc nơi anh xã giao ở gần nhà em, lúc ở trên xe, cách rất xa anh đã nhìn thấy rồi, nhưng không nhìn rõ, nghĩ đi nghĩ lại anh vẫn quyết định xuống xe xem sao."
Tôi gật đầu, vừa ngẩng lên thì mẹ tôi đã khoác áo khoác ngoài xuống lầu.
Tôi với tốc độ nhanh như chớp đẩy Long Chiểu ra.
Mẹ tôi hơi khựng lại rồi mắng: "Vưu Khinh Duyên, con có bị điên không hả? Áo khoác đang mặc trên người thì con đẩy người ta ra có tác dụng gì?"
Tôi không dám nói gì. Long Chiểu xoa chóp mũi, cũng từ từ di chuyển ra sau lưng tôi.
Trời ơi, tôi muốn đạp anh ra xa biết bao.
Mẹ tôi hừ một tiếng: "Mẹ còn đang tự hỏi sao sao xuống nhà rồi lại không thấy bóng dáng đâu, hóa ra là lén lút hẹn hò à!"
Tôi vội vàng ngẩng đầu lên: “Mẹ à, mẹ hiểu lầm rồi, hai đứa con trong sạch mà!”
Bà ấy đưa ngón tay chỉ vào mặt tôi: "Cái mặt này, con tự nhìn xem nó đỏ đến mức nào rồi, con còn giả vờ nữa à."
... Tôi nói là bị người ta đánh, bà ấy có tin không?
Linlin
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Nhưng bà ấy không định nghe tôi giải thích, nhanh chóng nhìn sang Long Chiểu, mặt mày lập tức trở nên hớn hở: "Chàng trai, cháu nói cho dì nghe xem, cháu và Khinh Duyên nhà dì quen nhau được bao lâu rồi?"
Hiển nhiên đây là lần đầu tiên Long Chiểu gặp phải tình huống này, sau khi nhìn mẹ tôi trừng mắt vài giây, anh cong môi cười: "Mấy tuần rồi ạ, cháu đang định ngày nào đó sẽ đến thăm chú dì."
Chỉ một câu trả lời như vậy đã khiến mẹ tôi vui vẻ, càng nhìn anh càng thấy thích.
Long Chiểu nghiêng đầu nhìn tôi một cái, tôi không động đậy, chủ yếu là vì tôi không dám động đậy.
Anh bèn thu ánh mắt, nói: "Cũng không còn sớm nữa dì ạ, cháu còn có việc, dì và A Duyên về nhà đi ạ."
"À? Không lên nhà ngồi một lát sao?" Mẹ tôi hỏi.
Long Chiểu: "Không ạ." Anh cụp mắt, trông rất khiêm tốn: "Lần sau cháu sẽ mang quà đến ạ."
Lúc lên lầu, mẹ tôi vui vẻ lẩm bẩm mãi, bà ấy kéo tay tôi: "Mẹ thích thằng bé này, trông đẹp trai hơn nhiều so với cái thằng nhóc họ Chương hồi cấp ba."
Tôi: “Mẹ có gì thì nói thẳng đi, đừng nhắc đến cái tên họ Chương đó.”
Mẹ tôi: "Vậy thì con kể cho mẹ nghe xem hai đứa đã phát triển đến bước nào rồi..."
Từ sau đêm hôm đó, ngày nào mẹ tôi cũng lẩm bẩm rằng khi nào Long Chiểu đến.
Tôi bảo người ta bận rộn lắm. Kết quả, Long Chiểu đã nhanh chóng thêm WeChat của mẹ tôi, còn thành khẩn bày tỏ rằng anh đã chuẩn bị quà để đến thăm bố mẹ rồi.
Tôi chặn anh ở cửa phòng, nghĩ kiểu gì cũng không thể hiểu nổi: "Anh làm vậy chẳng có lợi gì cho cả hai ta, đến lúc chia tay, tôi sẽ bị cấm lên bàn ăn ba ngày mất."
Long Chiểu vừa mặc quần áo vừa tiện miệng hỏi: "Việc không có lợi cho em là chuyện đó, vậy còn anh thì sao?"
"Sau này mẹ gặp anh thì sẽ khinh bỉ một tiếng."
"..."
"Thật đáng sợ." Anh vừa cười vừa đưa tay xỏ vào tay áo khoác ngoài, nhưng vẻ mặt lại không hề tỏ ra sợ hãi.
Tôi xòe tay: "Long Chiểu, tôi không nói đùa với anh đâu, tóm lại, anh không thể đi."
Anh quay người nhìn tôi: "Nếu anh không đi, anh sẽ trở thành một tên khốn vô lễ, thất hứa. Vưu Khinh Duyên, hôm đó anh cảm thấy mẹ em khá thích anh, em nghĩ anh không đi thật sự được sao?"
Tôi nghẹn lời.
Anh lại nói: "Em ở yên trong nhà đi."
Anh bước qua tôi, tôi quay đầu: "Anh đi đâu vậy?"